Chương 59: Tiêu Trầm Nghiên Không Còn Muốn Thương Tiếc Đóa Hoa Này Nữa
Rừng sâu tối tăm.
Hai người kề sát nhau, khoảng cách thân mật đến mức không một khe hở.
Thanh Vũ cúi đầu nhìn bàn tay đang áp chặt lên tim mình, ánh mắt thoáng ý cười trêu chọc: “Hành động này của ngài có phải quá mức đường đột rồi không?”
Tiêu Trầm Nghiên nhíu mày, buông tay xuống, nhưng trong mắt vẫn tràn đầy vẻ dò xét.
Thanh Vũ thật không ngờ trực giác của hắn lại nhạy bén đến vậy, nàng thở dài một hơi, nói: “Yên tâm đi, hiện tại thân thể này chỉ là một con rối.”
“Con rối?”
Thanh Vũ khẽ gật đầu, thấp giọng nói: “Dùng cỏ bện suốt đêm qua đấy, giòn lắm không chịu nổi sức mạnh của ngài đâu.”
Bàn tay đang siết lấy eo nàng của Tiêu Trầm Nghiên theo phản xạ thả lỏng, cả cánh tay cũng hơi cứng lại.
Thanh Vũ liếc hắn một cái, bật cười, rồi nghiêm mặt nói: “Xuất Vân Quán có tức nhưỡng, mà nơi có tức nhưỡng thì quỷ thần hóa phàm. Để phòng bất trắc, bản thể của ta sẽ ở lại bên ngoài, dùng con rối để cùng ngài tiến vào, như vậy sẽ tiện lợi hơn.”
Tiêu Trầm Nghiên khẽ gật đầu, xem như đã hiểu, nhưng biểu cảm vẫn có chút kỳ quái.
Có lẽ vì việc ‘Thanh Vũ làm từ cỏ’ này đã phá vỡ nhận thức của hắn.
Trời sắp sáng, hai người không trì hoãn nữa, lập tức quay về miếu sơn linh, ra lệnh cho mọi người chuẩn bị xuất phát.
Những hình nhân tiểu quỷ vẫn ở lại trên núi, lão thần côn Bạch Mi và tiểu hồ ly cũng bị ép đi theo.
Ngoài ra, còn có cả tiểu quỷ mập tên Hổ Tử.
Bút phán quan xoay trong tay Thanh Vũ, hóa thành một chiếc trâm vàng, thu tiểu quỷ mập vào trong.
Còn về phần Bạch Mi… Thanh Vũ nhìn về phía Tiêu Trầm Nghiên: “Dưới trướng vương gia có ai biết dịch dung không?”
Hồng Du bước lên nhận nhiệm vụ: “Nô tỳ biết một chút.”
“Vậy thì đơn giản rồi, đổi cho lão thần côn một diện mạo khác.” Thanh Vũ sờ cằm, nụ cười mang theo vẻ tinh quái: “Bản vương phi thân thể yếu đuối, bên cạnh đang thiếu một ma ma hầu hạ đây.”
Mọi người đồng loạt quay sang nhìn Bạch Mi.
Sắc mặt Bạch Mi nhăn nhúm hơn cả vỏ quýt: “Lão… ma ma?”
Hồng Du nén cười, gật đầu với Bạch Mi: “Bạch ma ma, theo nô tỳ nào.”
Chốc lát sau, một mụ ma ma thô kệch, vai u thịt bắp từ trong bước ra, vừa đi vừa ôm lấy b* ng*c của chính mình, tư thế vô cùng khó coi.
Nếu chỉ nhìn khuôn mặt, quả thực không nhận ra đó là Bạch Mi.
“Trên đường dạy cho Bạch ma ma chút quy củ đi, thô kệch quá rồi.” Thanh Vũ lắc đầu, đưa bàn tay ngọc ngà đến trước mặt Tiêu Trầm Nghiên: “Vương gia, chúng ta cũng lên đường thôi. Này này, ngây ra làm gì thế, đỡ ta đi chứ.”
Tiêu Trầm Nghiên liếc nàng một cái, cuối cùng cũng đỡ lấy đóa hoa mảnh mai này.
“Ranh mãnh.”
Hắn lắc đầu trách nhẹ một tiếng, đổi lại là nụ cười gian xảo của người bên cạnh.
Đoàn xe tiếp tục lăn bánh.
Khi trời sắp tỏ, ánh sáng đầu tiên xuyên qua đường chân trời, Thanh Vũ đột nhiên ra lệnh dừng xe.
Nàng đứng trên càng xe, trong tay cầm một bó chỉ đỏ, mọi người đều không hiểu nàng định làm gì.
Ánh mắt Thanh Vũ dán chặt vào bầu trời phía đông, vào khoảnh khắc bình minh vừa ló dạng, ánh sáng dịu nhẹ chiếu xuống nhân gian, nàng nhanh chóng kết ấn: “Thỉnh mượn ánh sáng của Đông Quân, trấn giữ dương thần, bách tà lui bước.”
Ngay sau đó, một cảnh tượng kỳ diệu đập vào mắt tất cả mọi người.
Những tia sáng đầu tiên của
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền