ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 592

Là một con lừa do chính tay Thanh Vũ bồi dưỡng ra, sự chăm chỉ của Mục Ngọc Lang có thể tưởng tượng được.

Đặc biệt là cái tinh thần chăm chỉ mà tự mình vui vẻ, vui trong công việc của hắn, ngay cả Tạ Sơ nhìn thấy cũng tránh xa ba trượng.

Sau khi Tiêu Nhạc Tri chủ động bắt chuyện với Mục Ngọc Lang một lần, giữa hai người cũng coi như ‘phá băng’ rồi, tuy không tới mức chuyện trò thân mật nhưng cũng không còn xa cách.

Tiêu Nhạc Tri là lười nói quá nhiều, Mục Ngọc Lang là không có thời gian cùng người khác nói chuyện phiếm.

Nhưng cho dù mỗi ngày chỉ là trao đổi đơn giản cũng đủ để hiểu nhau.

Tiêu Nhạc Tri không phải là người có quá nhiều tâm tư, nàng đúng là giống một tờ giấy trắng. Trong cuộc đời mười mấy năm ngắn ngủi trước đây của nàng mọi thứ đều là trống rỗng, cho đến gần đây nàng mới bắt đầu trở nên có tư duy của riêng mình, biết vui buồn giận hờn.

Nàng thích Mai Lan Trúc Cúc đã cùng mình lớn lên, thích Hoàng ngoại tổ phụ và Hoàng ngoại tổ mẫu trong cung.

Nàng không thích Hoài Ân Công chúa.

Đối với thiện ác của con người, và việc người đó có mang ác ý với mình hay không, nàng nhạy bén như một con thú nhỏ.

Phần lớn thời gian, nàng đều lười để tâm đến.

Mục Ngọc Lang từng hỏi nàng về đầu bếp và đào hát đã chết.

Câu trả lời của Tiêu Nhạc Tri rất thành thật: “Trong lòng bọn họ rất bẩn, suy nghĩ rất nhiều, rất mệt.”

Mục Ngọc Lang: “Cho nên ngươi liền để bọn họ trở nên lười biếng?”

“Lười thì không tốt à?” Tiêu Nhạc Tri hỏi ngược lại: “Nghĩ quá nhiều thì sẽ mệt. Lười một chút cũng tốt, sẽ thấy vui vẻ.”

Câu trả lời này khiến Mục Ngọc Lang im lặng hồi lâu.

Tiêu Nhạc Tri trước mắt giống như một trẻ thơ.

Ngay cả “phản kháng” để bảo vệ bản thân cũng mang một vẻ thuần khiết, không pha tạp ác niệm.

Đây là điều Mục Ngọc Lang không ngờ tới.

Ngược lại, nếu Tiêu Nhạc Tri không thể điều khiển năng lực “lười biếng” của mình, thì năng lực ấy ở nàng chẳng khác gì một đứa trẻ ôm vàng mà đi trong chợ.

Có lẽ vì sự thuần khiết này mà Mục Ngọc Lang cảm thấy tự nhiên hơn khi ở bên nàng.

Hắn từng hỏi Tiêu Nhạc Tri: “Từng nghĩ đến việc biến ta thành lười biếng không?”

Tiêu Nhạc Tri lại rất nhanh lắc đầu, lúc đó trong ánh mắt nàng nhìn Mục Ngọc Lang, lần đầu tiên lộ ra thần sắc ‘sợ hãi’, nàng nói: “Ngươi quá chăm chỉ, rất đáng sợ.”

“Ngươi… không lười nổi đâu.” Khi nói câu ấy, nàng còn như có chút khổ sở.

Giày nam nữMục Ngọc Lang trong mắt nàng, dường như là loại đồ vật kỳ quái thích tự tìm khổ.

Nàng hình như không thể hiểu được, trên thế giới sao lại có người không thích lười biếng chứ?

Mỗi lần Mục Ngọc Lang nghĩ đến ánh mắt nàng nhìn mình lúc đó đều không nhịn được muốn cười.

Chỉ là nghĩ đến thái độ nước đôi của Tạ Sơ bên kia Mục Ngọc Lang liền không cười nổi nữa. Thật ra người lười biếng một chút cũng không sao, nhưng ‘lười biếng’ trên người Tiêu Nhạc Tri, lai lịch e rằng không đơn giản, không chừng là một mối nguy tiềm ẩn.

Tiểu cô nương như tờ giấy trắng thế này không nên bị nhuộm đen.

Nghĩ đến đây, Mục Ngọc Lang liền quyết định đi Hoàng Tuyền phủ một chuyến nữa.

Chỉ là hôm nay hắn vừa ra khỏi cửa, một bóng người liền đột nhiên xuất hiện, đối phương đi vào trong Trấn Ma phủ, tiện tay ấn lên vai hắn, chân Mục Ngọc Lang đang giơ lên chợt khựng lại.

Vào lúc bóng hình này xuất hiện,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip