ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 610

Sự xuất hiện của tiểu quỷ khiến quỷ không kịp chuẩn bị.

Tiêu Trầm Nghiên bế Thanh Vũ trở về trạch viện ở Tây Nhai.

Di Nhan cũng không còn quan tâm đến chuyện đầu hói hay không, chân như mọc cánh mà đuổi theo sát nút.

Còn về phần Tiêu Hoài Ân và con công lông tạp kia thì…ai còn rảnh mà quan tâm, cứ tiếp tục quỳ ở cửa đi.

Tại trạch viện ở Tây Nhai, Thanh Vũ được Tiêu Trầm Nghiên cẩn thận đặt lên giường, trên mặt hắn không thấy dấu vết hoảng loạn, nhưng từng cử chỉ đều tỏ ra cứng nhắc và thận trọng hơn.

Khi Thanh Vũ nắm tay hắn, thậm chí còn cảm nhận được mồ hôi trong lòng bàn tay hắn. Nàng thấy hắn quỳ một chân trước mặt mình, rõ ràng là bối rối, không khỏi buồn cười.

“Tiêu nghiên mực, huynh đang sợ sao?” Thanh Vũ nhẹ nhàng đá hắn một cái bằng đầu ngón chân: “Không muốn làm phụ thân à?”

“Nói bậy!” … … Khóe môi hắn nhếch lên rồi muốn hạ xuống, nhưng làm thế nào cũng không hạ được. Ánh mắt chớp chớp, cố tránh né, nhìn thế nào cũng thấy lúng túng vô cùng.

Thanh Vũ sững người, vội ôm lấy mặt hắn, lập tức nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của hắn.

“Sao huynh còn khóc vậy, đứa nhỏ có nằm trong bụng huynh đâu.” Thanh Vũ lắp bắp: “Huynh sợ vậy sao?”

Tiêu Trầm Nghiên chẳng còn tâm trí đâu lo chuyện bị nàng nhìn thấy dáng vẻ chật vật này, vừa tức vừa buồn cười, nước mắt cũng rơi xuống, bị nàng dỗ dành mà nở nụ cười trong nước mắt.

“Ta quá vui mừng!”

Hắn kéo tay nàng khỏi mặt mình, mạnh mẽ hôn lòng bàn tay nàng. “Ta thật sự rất vui, Thanh Vũ.”

“Thật sự rất vui…”

Hắn lặp đi lặp lại, giọng đầy mê man: “Như đang mơ vậy.”

Thanh Vũ: “Vậy ta véo huynh một cái nhé?”

Tiêu Trầm Nghiên áp tay nàng vào mặt mình: “Véo đi.”

Thanh Vũ liếc hắn, vừa cười vừa mắng: “Ta mới không véo kẻ ngốc.”

Tiêu Trầm Nghiên không thể khép miệng lại được, nhưng chưa cười được bao lâu, hắn đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, vẻ mặt trở nên căng thẳng, ngay cả việc nắm tay Thanh Vũ cũng mang vài phần bất an.

Thanh Vũ liếc một cái đã biết hắn đang lo lắng điều gì, lần này không thương tiếc nữa, véo hắn một cái thật mạnh.

“Người đời nói nữ nhân mang thai thường đa sầu đa cảm, ta còn chưa nghĩ ngợi gì mà huynh đã bắt đầu nghĩ vẩn vơ rồi à?”

“Tiêu nghiên mực, huynh lại đang lén lút tự dọa mình cái gì thế?”

Tiêu Trầm Nghiên mím môi, hơi thận trọng mở miệng: “Ta lo lắng, nàng chưa chuẩn bị sẵn sàng…”

“Nhưng mà giờ nói thế cũng muộn rồi…”

“Đúng là nói nhảm.” Thanh Vũ chậc một tiếng, cũng cảm thấy hắn thật sự sợ đến choáng váng cả đầu óc.

Siêu sale bách hóaNàng nghiêng người tới, nhẹ nhàng hôn lên môi hắn, không nhịn được mà bật cười: “Nếu ta chưa sẵn sàng thì ai thèm bỏ trốn với huynh chứ?”

“Sự xuất hiện của đứa bé là một điều bất ngờ tuyệt vời!”

Thanh Vũ thực sự bất ngờ, nàng sờ bụng mình, bản thân cũng có cảm giác không thực, lẩm bẩm: “Ban đầu ta nghĩ chúng ta rất khó có con cái.”

Thực ra cũng không trách Thanh Vũ và Tiêu Trầm Nghiên ngạc nhiên, ngay cả những người khác, ví dụ như Bắc Phương Quỷ Đế và Thái Nhất khi nghe tin này, có lẽ cũng không phản ứng kịp.

Quy tắc của thế gian vốn đã định, trật tự luôn có sự cân bằng.

Thần quỷ tuy mạnh nhưng việc có con cái lại cực kỳ khó khăn.

Hai vị thượng thần muốn có con, thường phải đợi trăm năm, thậm chí cả ngàn năm, còn phải tích đức tu đạo lớn mới được một đứa. Không ít

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip