Chương 612
Tiêu Trầm Nghiên có chút phiền đám nam nhân mít ướt này.
Khóc lóc giỏi như vậy, tỏ ra còn kích động còn vui mừng hơn người làm phụ thân này nữa!
Thế là, đối mặt với bằng hữu đang khóc lóc sướt mướt, hắn không hề tiếc rẻ lòng dạ xấu xa của mình, “Sắp được làm cữu cữu dĩ nhiên là vui mừng, nhưng ngươi khóc thảm thiết như vậy ta còn tưởng ngươi biết mình nợ nần chồng chất, trong lòng sinh sợ hãi rồi chứ.”
Vân Tranh đột nhiên không khóc nổi nữa.
Tiêu Trầm Nghiên vỗ vỗ vai hắn: “Di Nhan sợ rằng rất nhanh sẽ quay lại, ngươi muốn trốn nợ thì bây giờ vẫn còn kịp.”
Vân Tranh vừa định mở miệng, Tiêu Trầm Nghiên nghiêng đầu nhìn về phía sau, nhếch môi: “Thật tệ quá, xem ra A Tranh ngươi chạy không thoát rồi.”
Di Nhan đây chẳng phải đã quay lại rồi sao, trên tay hắn còn xách theo một đóa hoa Thao Thiết.
Diệu Pháp cúi đầu ủ rũ: “Tên chim gian thương quay lại nhanh quá, ta còn chưa kịp chạy đã bị hắn tóm được rồi. Đồ ngốc Vân Tranh, hai chúng ta tiêu đời rồi.”
Vân Tranh: “…”
……
Bị tin vui muội muội mang thai làm choáng váng đầu óc, Vân Tranh và Diệu Pháp nào còn để tâm đến việc trốn nợ nữa, lập tức chạy đến đây.
Di Nhan cười lạnh: “Bản quân trước đó còn thắc mắc, sao uống rượu giả tỉnh lại không thấy hai người các ngươi, thì ra là muốn quỵt nợ bỏ trốn à?”
Vân Tranh xấu hổ vô cùng: “Hiểu lầm, ta có thể…”
Hắn còn chưa nói xong, Diệu Pháp đã cướp lời: “Cho chúng ta một cơ hội ngụy biện!!”
Vân Tranh: Là giải thích, không phải ngụy biện được không!!
Nào ngờ Diệu Pháp sợ tên chim gian thương đã lâu, hoàn toàn không nhận được tín hiệu ánh mắt của Vân Tranh, thật thà khai ra tất cả.
“Cái đó cái đó… Ta và đồ ngốc Vân Tranh không phải muốn quỵt nợ đâu, chúng ta định tìm phương thuốc bí truyền mọc tóc cho ngươi để trừ nợ mà…”
“Ta không cố ý giật rụng tóc ngươi đâu, là do rượu giả của biểu tẩu làm ra uy lực quá lớn…”
“Nói đi cũng phải nói lại là do tên cẩu biểu ca không đáng tin, tóc hắn giúp ngươi mọc căn bản không giữ được một tháng mà…”
Diệu Pháp một tràng tự bóc mẽ cộng thêm kéo người khác xuống nước, Vân Tranh bất lực buông thõng tay, tuyệt vọng cúi đầu.
Tiêu Trầm Nghiên hứng thú nhướng mày, liếc nhìn mái tóc giả của Di Nhan, nghĩ đến cái đầu hói như địa trung hải của đối phương lúc xuất hiện hôm nay, nhếch môi: “Thì ra là thế à…”
Diệu Pháp: “Thì ra cái gì là thế?”
Di Nhan nghiến răng ken két.
Vân Tranh hít sâu một hơi, nhìn người huynh đệ tốt cầu xin: “Đừng đổ thêm dầu vào lửa nữa.”
Tiêu Trầm Nghiên nén cười, vỗ vai hắn: “Tự cầu phúc đi.”
Đồ hiphop trẻ emNói xong, hắn nhìn về phía mẫu thân nhà mình vừa từ trong phòng đi ra. Được Nghi Hoàng ra hiệu, hắn đi tới, bỏ lại bằng hữu thân kiêm thê huynh một mình đối mặt với cuộc đời nợ nần.
Bên kia, mẫu tử hai người đi đến phía hoa viên trong trạch viện, Tiêu Trầm Nghiên cảm giác được phía sau còn có người đi theo, không cần quay đầu cũng biết đó là lão phụ thân vô trách nhiệm – Già Lam.
Già Lam trước kia tự gây nghiệt cho nên không chỉ không được lòng nhi tử, càng không được lòng người nhà thân gia.
Rõ ràng hắn cũng sắp được thăng cấp làm nội tổ phụ rồi nhưng niềm vui tràn đầy trong lòng không có chỗ ph.át tiết, căn bản không ai thèm để ý đến hắn, chỉ có thể như cái đuôi theo sau như đá vọng thê, đi theo Nghi Hoàng.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền