Chương 614
Phụ tử Chúc Cửu Âm và Chúc U cũng chẳng dễ ưa gì hơn Thập Nan là bao.
Giờ tam giới yên bình, đôi phụ tử này lại chẳng chịu trở về Chung Sơn ở ngoại vực để bị giam giữ, cứ bám riết lấy tam giới không chịu rời đi.
Thế nhưng ở đâu cũng bị người ta ghét bỏ, đã thế hai kẻ này mặt dày chẳng biết xấu hổ, dứt khoát kéo nhau đến Thập châu tam đảo chiếm núi xưng vương.
Lúc Già Lam tìm đến, đúng lúc hai phụ tử này vừa đánh nhau xong.
Chúc U mặt mày âm trầm, thấy Già Lam đến cũng không tỏ vẻ gì khách khí, hoàn toàn không sợ chọc giận Già Lam rồi bị bổ đầu.
“Ồ, hôm nay nổi trận yêu phong gì vậy, đến nỗi cả Sát Phạt Già Lam cũng bị triệu đến đây?” Chúc Cửu Âm vừa mở miệng đã là giọng điệu chua ngoa mỉa mai.
Già Lam nói rõ lý do đến, Chúc Cửu Âm cũng chẳng lấy gì làm ngạc nhiên.
Đối với việc Già Lam tìm tới hiển nhiên hắn đã sớm đoán được.
Thập Nan coi dòng sông thời gian là nơi chôn báu vật, thân là người canh giữ thời gian, hắn sao lại không hay biết?
…
…
Không chỉ biết, Chúc Cửu Âm từ lâu cũng đã nhắm vào đống bảo vật kia, nhưng không có thần ấn của Thập Nan, hắn chỉ có thể thèm nhỏ dãi nhìn kho báu mà thôi.
“Ngươi với ta là thân gia, dù chỉ vì hiền tế chung của chúng ta, ta cũng phải nể mặt ngươi một chút.” Chúc Cửu Âm cố ý ra vẻ.
Chúc U bên cạnh khẽ hừ một tiếng, không to không nhỏ: “Một kẻ bị nhi tử ghét, một kẻ bị nữ nhi ghét, mà cũng dám tự tô vàng lên mặt.”
“Người ta có nhận hai người là phụ thân đâu?”
“Chỗ nào cũng có mồm ngươi! Cái mồm thối ấy chỉ biết nói xấu thôi à?” Bị lật tẩy, con rồng già nổi điên chửi rủa.
Sắc mặt Già Lam cũng không dễ chịu: “Nếu Chúc Thần không nỡ dạy dỗ nhi tử mình, nể tình thân gia, ta có thể ra tay thay.”
Chúc U không nói nữa, cúi đầu lặng lẽ, nhưng trong lòng vẫn đang chửi rủa.
Thân gia thật sao?
Hừ, hai tên phụ thân không được hài tử thừa nhận lại còn biết thương cảm lẫn nhau?
Mặc kệ hai kẻ phụ thân vô trách nhiệm đó là cùng hội cùng thuyền hay mỗi kẻ mang tâm tư riêng, tóm lại việc lần này cũng đã thành, Chúc Cửu Âm đồng ý đưa Già Lam vào dòng sông thời gian để “đào báu vật”, chỉ là… sau khi xong việc thì chia năm năm.
Kho báu đó hắn nhất định phải có phần.
Già Lam cũng sảng khoái đồng ý.
Sau khi đưa Già Lam vào dòng sông thời gian Chúc U lại bắt đầu nói móc: “A La Sát Thiên quả thật là mệnh tốt, có người tử phụ như phụ thân ngài đây, dốc tâm dốc sức khắp nơi gom góp bảo vật đem về cho nàng.”
“Lại còn có công công này cúi đầu khom lưng, cần mẫn lấy lòng mà dâng lễ.”
Kiếm tiền ngay“Tử phụ ngài chi bằng dứt khoát đem cả mạng sống tặng cho nàng, móc cả trái tim ra mà dâng luôn, cảm động biết bao…”
Chúc Cửu Âm liếc hắn từ khóe mắt, đầy vẻ chán ghét: “Đôi mắt ti hí, lòng dạ hẹp hòi, tâm địa không bằng đầu kim. Ta từng để ngươi thiếu ăn thiếu mặc hay chưa từng dám lấy mạng sống bảo vệ ngươi? Ngươi cũng là ca ca người ta, sao không rộng lượng được chút nào?”
Chúc U mím môi, quay mặt đi không nói gì nữa, hóa thành đuôi rồng, tiếp tục cào cào vảy trên mình.
Chúc Cửu Âm thấy vậy thì bực: “Ngươi bị con chim điên kia truyền bệnh à? Cào vảy của chính mình làm gì?”
Chúc U giọng lạnh lẽo: “Tặng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền