ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 62: Cởi Ra

Tạ Sơ có “thất khiếu linh lung tâm”, giỏi nhất trong việc phân biệt thật giả, nên dễ dàng nhận ra Thanh Vũ đang nói thật, hoàn toàn không đùa giỡn.

Nhưng hắn cũng hiểu Thanh Vũ không phải hạng người tùy tiện buông lời bỡn cợt, dù câu nói có phần táo bạo, chắc chắn ẩn chứa ý nghĩa khác.

Ngược lại, bốn người phía sau Tạ Sơ—ăn mặc như hạ nhân nhưng thực chất là thuộc hạ của hắn tại Đại lý tự, đều là quan viên triều đình chính quy—thì lại vô cùng kinh ngạc, ánh mắt liên tục đảo qua lại giữa Tạ Sơ và Thanh Vũ.

“Chỗ này không tiện nói chuyện, Vương phi có ngại vào trong trao đổi kỹ hơn không?”

“Vào trong lại quá mất thời gian, chúng ta tìm chỗ ít người mà nói.” Thanh Vũ dứt lời, liền quay người rời đi.

Tạ Sơ chỉ hơi do dự rồi lập tức theo sau.

Bốn người phía sau trợn mắt há miệng, lưỡng lự không biết có nên đi theo hay không.

Thanh Vũ chợt dừng bước, quay đầu lại: “Một lát nữa nếu có ai đến tìm ta hoặc Tạ đại nhân, các ngươi cứ nói thật. À phải rồi, trừ khi đói khát đến mức không chịu nổi, còn không thì đừng động đến nước uống hay thức ăn trong đạo quán này.”

Cả bốn người lập tức cảm thấy căng thẳng, vô thức gật đầu.

Đợi hai người đi xa, bọn họ mới không nhịn được mà bàn tán.

“Không ngờ đấy, hóa ra Tạ Thiếu khanh đại nhân lại…”

“Vương gia mà cũng chịu nhịn chuyện này sao?”

Người lớn tuổi nhất trong nhóm ho nhẹ một tiếng, nghiêm nghị nói: “Chuyện chắc chắn không như chúng ta nghĩ đâu, có khi vương phi đến đây là làm việc theo ý vương gia.”

“Còn về thức ăn và nước uống, mọi người nhớ cẩn thận một chút.”

Bên kia, Thanh Vũ dẫn Tạ Sơ đi thẳng về phía sau núi của Xuất Vân Quán. Suốt dọc đường nàng hành động lén lút, tựa như đang diễn trọn vẹn vở kịch vụng trộm tư tình.

Trong lúc di chuyển Thanh Vũ liếc nhìn về phía sau, vừa hay bắt gặp một cái bóng nhanh chóng lẩn vào rừng, Lục Kiều cũng khẽ gật đầu ra hiệu rằng nàng ta cũng đã phát hiện có kẻ bám theo.

Bạch Mi nhỏ giọng nói: “Đi theo con đường nhỏ bên phải sẽ đến một hang động bỏ hoang, trước đây đạo quán dùng làm kho chứa đồ linh tinh.”

“Hổ Tử nói lối vào có lẽ chính là chỗ đó.”

Thanh Vũ gật đầu. Mục đích chuyến đi này của nàng chính là tìm hang động ấy. Hổ Tử, tiểu quỷ mập ẩn trong cây bút phán quan, trên người nó có vết tích của tức nhưỡng.

Nhưng dù đã đi một vòng khắp đạo quán Thanh Vũ vẫn không tìm thấy dấu vết của tức nhưỡng, trong khi Hổ Tử lại nói rằng nó vô tình lạc vào một hang động chất đầy đồ lung tung, sau đó bị hút vào một nơi kỳ lạ.

Tạ Sơ vẫn im lặng suốt cả quãng đường nhưng khi Bạch Mi mở miệng, hắn lập tức nhận ra “ma ma” này chính là gã thần côn từng đến nhà hắn bày trò, không khỏi lạnh lùng liếc nhìn một cái.

Bạch Mi đối diện với ánh mắt của “người nhà nạn nhân” liền có chút chột dạ, rụt cổ lại.

Lúc sắp đến nơi Thanh Vũ hắng giọng ra lệnh: “Hai người ở đây canh gác, không được để bất cứ ai đến quấy rầy.”

Lục Kiều và “Bạch ma ma” nghiêm túc đáp lời.

Thanh Vũ làm bộ thẹn thùng, dịu dàng nói với Tạ Sơ: “Tử Uyên, chúng ta đi sâu vào trong một chút đi, ta có chuyện muốn nói với chàng.”

Ánh mắt Tạ Sơ khẽ dao động, cúi mắt đáp một tiếng, nếu nhìn kỹ sẽ thấy vành tai hắn hơi đỏ lên.

Người theo dõi trong bóng tối nghe vậy, chần chừ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip