ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 620

Già Lam Đại Đế bị thương chồng chất.

Nhưng Sát Phạt vốn cứng đầu đến cực điểm, có thể chết chứ không thể bại!

Chỉ cần còn thở là còn có thể tiếp tục chiến đấu!

Trước đó, Nghi Hoàng vì cơn giận không kiềm chế nổi mà đã đâm xuyên qua eo hắn một nhát. Cả hai đều là người Đại Đế Tu La, căn cơ vốn đen tối, chẳng có cái gọi là lương tri hay đạo nghĩa.

Tuân theo bản năng “nhân lúc Già Lam bị bệnh mà lấy mạng hắn”, Nghi Hoàng đã mạnh tay thỏa mãn nguyện vọng đánh nhau của hắn, lần này đánh đến mức khiến hắn… sung sướng.

Xương cốt toàn thân bị đánh gãy, trong thời gian ngắn không thể nhúc nhích.

Nghi Hoàng sau khi phát ti/ết xong cũng khôi phục lại sự bình tĩnh và kiềm chế, từ tốn tiếp tục trị thương cho Già Lam.

Nếu Thập Nan có mặt ở đây, chắc chắn sẽ thốt lên: “Chơi, vẫn là hai người biết chơi thật đó!”

Già Lam trừng trừng đôi mắt bốc hỏa nhìn nữ nhân đang trị thương cho mình:

“Nghi Hoàng, ngươi đang sỉ nhục ta sao?”

Đánh gãy hắn rồi mới trị thương, chẳng phải là đang cười nhạo sự bại trận của hắn sao?

Nghi Hoàng chẳng hề để tâm đến những lời sủa như chó của hắn, tiếp tục chuyên chú trị thương. Ngón tay nàng thong thả lướt qua cơ thể hắn, cẩn thận cảm nhận những huyền cơ ẩn sâu dưới máu thịt hắn.

Cảm nhận huyền cơ ẩn trong chiếc xương từ bi kia.

Nghi Hoàng nghĩ, lý do nàng chọn kẻ ngốc này làm phụ thân nhi tử của mình, e rằng có hai điều — thứ nhất, là vì không có lựa chọn khác; thứ hai, có lẽ là vì chiếc xương từ bi kia.

Nhưng rất kỳ lạ, chiếc xương ấy có thể kiềm chế sát ý của Già Lam, song lại chẳng hề dung hợp với bản thể hắn, ngược lại, cả hai bài xích lẫn nhau.

Đó là vì cớ gì?

Nghi Hoàng trầm tư, còn Già Lam cũng chẳng khá hơn là bao.

Thương tích da thịt đối với kẻ giết chóc như hắn chẳng đáng là gì, hắn vốn đã quen sống trong đau đớn, dù bị phanh thây xé xác cũng không chớp mắt một cái.

Nhưng sự đụng chạm của Nghi Hoàng lại tựa như dầu sôi tưới vào lửa cháy, nơi nàng chạm qua đều khiến hắn rùng mình.

Cảm giác ấy, nếu phải hình dung, thì giống như mỗi nơi nàng chạm vào đều sinh ra phản nghịch, giống như chiếc xương từ bi đáng chết kia — muốn phản lại bản tính của hắn, chống lại hắn.

Khiến hắn rùng mình, lại khiến hắn hưng phấn một cách khó hiểu.

Như một vũng lầy, chỉ cần sơ ý liền lún sâu không thoát được.

Hắn lẽ ra nên hủy diệt vũng lầy ấy, nhưng lại không tự chủ bị nó hấp dẫn, muốn dấn thân vào sâu hơn.

Mỹ phẩm ObagiGià Lam chưa từng khắc chế sát ý của bản thân, cũng chẳng hiểu thế nào là kiềm chế.

Thế nhưng, kỳ lạ thay, ngay cả chính hắn cũng nhận ra — từ khoảnh khắc này trở đi, hắn bỗng nhiên học được cách kiềm chế.

Như loài thú có bản năng mẫn cảm với nguy hiểm, biết tránh dữ tìm lành.

Một kẻ xưa nay luôn lao đầu vào hiểm cảnh, lần đầu tiên sinh lòng lùi bước.

Nhưng không hoàn toàn lùi bước, nội tâm vẫn bị dụ dỗ, ngầm xao động không yên.

Hơi thở của Già Lam bắt đầu dồn dập, cả người chỉ còn đôi mắt là cử động được, khắp thân thể đầy máu của hắn mở ra vô số đôi mắt đỏ, theo từng lần Nghi Hoàng chạm vào mà đồng loạt mở ra, đồng tử đỏ dần xoáy tròn, biến thành hình xoắn ốc mê loạn.

Nghi Hoàng thấy vậy thì tay khựng lại, nàng nhíu mày nghi hoặc rồi nghe được tiếng nam nhân

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip