Chương 631
Thập châu tam đảo, Tụ Quật Châu.
Bên trong động phủ dưới đáy biển.
Nhật Du đứng đó nhìn một người một quỷ trước mắt, vẻ mặt như muốn nói mà không biết mở miệng thế nào, hồi lâu vẫn chẳng nói được lời nào.
Dạ Du ánh mắt đờ đẫn, thần sắc mờ mịt, miệng há ra khép vào, giống như thanh quản bị người ta cắt mất.
Đối diện hắn là một thanh niên da màu lúa mạch mắt đã đỏ hoe, dung mạo tuấn tú, rất phóng khoáng tuấn mỹ. Khổ nỗi chiến bào trên người ‘hắn’ quá nhỏ, bị hắn mặc đến căng đến bung chỉ.
“Dạ, Du!!!”
Thanh niên phát ra tiếng gầm giận dữ tuyệt vọng lại thê lương, rút đao chỉ vào Dạ Du, mắt đỏ như muốn nhỏ máu: “Ta với ngươi có thù oán gì!!”
Môi Dạ Du mấp máy, kéo ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc: “Hách… Hách…”
Cái giọng cà lăm này lọt vào tai thanh niên liền biến thành ‘hắc hắc~’.
……
Mắt hắn càng đỏ hơn: “Ngươi còn cười! Ngươi lại còn cười nhạo ta!”
Dạ Du: “Không, không…”
Đại đao chém về phía cái đầu xui xẻo của Dạ Du, Dạ Du đã không biết né tránh, vẫn là Nhật Du đá văng huynh đệ ngu ngốc sang một bên, hai tay hợp lại, thực hiện một cú tay không bắt lưỡi đao.
“Tiểu Hồng, bình tĩnh, bình tĩnh!”
“Ta không bình tĩnh nổi!!” Thanh niên, hay nói đúng hơn là Hách Hồng Anh gầm lên một tiếng hùng tráng, gầm xong ‘hắn’ trước tiên bị chính giọng nói đầy khí khái nam tử của mình dọa cho rùng mình một cái, vẻ mặt càng thêm méo mó.
Vừa giận, vừa bực, vừa tức, vừa muốn khóc.
“Để ta chém hắn một đao, ta không chém hắn ta ngủ không yên, ta đường đường đại cô nương bị hắn biến thành tiểu nam nhân, hắn đây là sỉ nhục ta!!”
Dạ Du cũng đã hoàn hồn, hắn kéo huynh đệ ra, một tay nắm lấy tay Hách Hồng Anh, thuận theo đao của nàng, vặn cái đầu của mình xuống.
Máu phun tung tóe đầy mặt Hách Hồng Anh.
Thân thể không đầu của hắn xách cái đầu của mình, đưa đến trước mặ Hách Hồng Anh.
Miệng quỷ trên đầu quỷ lải nhải: “Xin lỗi… Ta biết ngươi rất giận… nhưng ngươi khoan giận đã… nếu thật sự không nhịn được, ngươi có thể băm ta thành trăm mảnh cũng được…”
Hách Hồng Anh lau máu trên mặt, hít sâu một hơi, túm tóc hắn, coi cái đầu của Dạ Du như một quả bóng, hung hăng đập xuống đất rồi quay đầu bỏ đi, bỏ lại một câu:
“Ta đi xem đám tiểu bối trước, lát nữa ta quay lại băm ngươi thành vạn mảnh!”
Hách Hồng Anh nói xong, quay đầu hung tợn trừng mắt nhìn Dạ Du:
“Trước khi rời khỏi bí cảnh động phủ này, tốt nhất ngươi có thể tìm được cách biến ta trở lại như cũ! Nếu không thì…”
Mỹ phẩm ObagiNàng “nếu không thì” một hồi cũng chẳng nghĩ ra được lời hăm dọa nào đủ uy h**p, cuối cùng chỉ đành quăng lại một câu yếu ớt:
“Ta sẽ khiến ngươi hối hận cả đời!”
Hách Hồng Anh hiện là khách khanh trưởng lão của Thiên Hành Tông, chuyến đi này là với tư cách người dẫn đội, trông coi một đám tiểu bối Thiên Hành Tông vào bí cảnh động phủ dưới đáy biển này rèn luyện.
(Khách khanh trưởng lão là một trưởng lão không thuộc hàng ngũ chính thức của tông môn nhưng được mời về giữ chức danh trưởng lão nhờ thực lực mạnh hoặc có mối quan hệ đặc biệt. Thường sẽ không can dự quá sâu vào nội bộ môn phái, nhưng vẫn có quyền lợi, địa vị và đôi khi cả quyền quyết định trong các sự vụ quan trọng.)
Dạ Du bám theo vốn nằm ngoài dự liệu của nàng.
Còn Nhật Du thì đương nhiên đi theo đệ đệ mình.
Nhưng bây
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền