Chương 64: Ngã Kiến Thanh Sơn Đa Vũ Mị
“A! Đau quá!”
“Tiêu Trầm Nghiên, ngài đang lấy việc công trả thù riêng đúng không?!”
Thanh Vũ ôm cổ, đau đến nhe răng trợn mắt, liên tục vung nắm đấm về phía Tiêu Trầm Nghiên.
Nam nhân mặc cho nàng đánh, lạnh lùng nhìn chằm chằm nàng: “Tự tạt nước bẩn lên người mình, vui lắm à?”
“Ngài còn tức giận nữa sao?” Thanh Vũ đánh đến mức tay cũng đau, hậm hực giẫm mạnh lên chân hắn một cái: “Tạ Sơ muốn đến điều tra vụ án, chuyện này sao ngài không nói sớm với ta?”
Đôi mắt Tiêu Trầm Nghiên tối sầm, lại nhớ đến sợi chỉ đỏ trên cổ tay Tạ Sơ, thực sự chói mắt vô cùng.
“Ta còn cần phải nói với nàng sao? Vương phi thần thông quảng đại, chẳng phải đã sớm tính được rồi à?”
Nếu không, nàng ta cố ý để lại một sợi dây đỏ làm gì?
Thanh Vũ ngơ ngác, nàng tính ra từ bao giờ chứ? Xuất Vân Quán có tức nhưỡng, chẳng khác nào một vùng cách ly, hoàn toàn không tính toán được bất cứ điều gì.
Thanh Vũ không hiểu hắn giận dỗi cái gì, bèn nói: “Chuyện gấp như vậy, ta còn không quan tâm danh tiếng, chẳng lẽ ngài lại để tâm đến mấy thứ hư danh đó?”
Nàng ngừng lại, vẻ mặt có chút kỳ quái: “Chẳng lẽ ngài thấy mất mặt vì bị đội cái mũ xanh?”
“Được thôi, ta thừa nhận điểm này ta suy tính không chu toàn. Nhưng ngài yên tâm, đám người Xuất Vân Quán không ai chạy thoát, sẽ không có ai truyền ra tiếng xấu về chuyện ngài bị cắm sừng đâu… A!”
Cằm Thanh Vũ bị người ta bóp chặt, giây tiếp theo, cả người nàng bị ép lên tường.
Bầu không khí xâm lược ập đến, Tiêu Trầm Nghiên không rời mắt khỏi nàng, ánh nhìn tối tăm đáng sợ:
“Nàng nghĩ ta để tâm đến chuyện đó sao?”
“Vậy không thì là gì?” Thanh Vũ khó hiểu, sau đó chợt nghĩ ra: “Ngài nghi ngờ ta nhân cơ hội ra tay với Tạ Sơ?”
Nàng trợn trắng mắt: “Yên tâm, dù ta có muốn ra tay, cũng không chọn lúc này.”
“Ta biết ngài lo lắng cho an nguy của Tạ Sơ. Ta đã hy sinh lớn như vậy, giúp ngài có danh nghĩa chính đáng để đưa hắn đến trước mắt bảo vệ. Ngài còn không hài lòng cái gì?”
Tiêu Trầm Nghiên mím chặt môi.
Mỗi câu Thanh Vũ nói, hắn càng thêm tỉnh táo.
Hắn đột ngột buông tay, lùi về sau hai bước, sắc mặt khó đoán.
Phải rồi, hắn có gì mà không hài lòng chứ?
Vì nàng đã đưa chỉ đỏ cho Tạ Sơ ư? Hắn không muốn thừa nhận, thậm chí thấy chính mình nực cười.
Tiêu Trầm Nghiên trầm mặc nhìn nàng thật lâu, giọng nói khẽ vang lên:
“Cho dù nàng không đi nước cờ này, Xuất Vân Quán cũng sẽ ra tay. Nàng đang cố ý dụ tên sắc quỷ Vô Trần mắc câu?”
Thanh Vũ xoa cằm, sắc mặt vẫn hằm hằm, nhưng ánh mắt lại lộ ra ý khen ngợi.
Nàng hừ lạnh: “Đêm nay mời rắn vào hang, ta phải bắt sống tên sắc quỷ đó đem đến một nơi. Giờ phiền phức là đám thường dân.”
“Trước giờ Tý tối nay phải sơ tán toàn bộ bọn họ.”
“Trận ly hồn mà tên yêu đạo Vô Sầu bày ra, qua giờ Tý là hoàn thành. Đến lúc đó, không chỉ trẻ con mà tất cả mọi người đều bị xuất hồn khỏi xác.”
Hai người nhìn nhau, đồng thời cất tiếng:
“Thân thể mà nàng để ngoài núi Hành Lộc là để làm gì?”
“Tiêu Trầm Nghiên, ngài cũng đã sớm chuẩn bị rồi đúng không?”
Thanh Vũ đột nhiên bật cười, giơ chân đá nhẹ vào cẳng chân hắn, trách mắng: “Nói gì mà tin tưởng nhau? Ngài âm thầm bố trí bao nhiêu thứ mà không thèm nói với ta?”
“Kẻ tám lạng người nửa cân.”
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền