Chương 71: Ánh Trăng Lặng Lẽ Rọi Xuống
Khi Thanh Vũ vừa thò đầu ra khỏi đống đổ nát, eo nàng đã bị ai đó ôm lấy, kéo ra ngoài.
Ngẩng đầu liền chạm phải đôi mắt phượng thâm trầm của nam nhân.
Dù là trong bóng đêm, nàng vẫn có thể nhìn rõ ánh sắc bén trong đôi mắt ấy.
“Sao không đi hội hợp với Bách Tuế bọn họ?” Thanh Vũ hỏi.
Tiêu Trầm Nghiên đặt nàng xuống, nhàn nhạt nói: “Đã bảo tên thần côn kia ra ngoài báo tin rồi.”
Thanh Vũ nhếch môi: “Không yên tâm về ta?”
Tiêu Trầm Nghiên liếc nàng một cái: “Không có.”
Thanh Vũ bĩu môi, thật là cứng miệng quá đi.
Nàng ngửi thấy trên người hắn tràn đầy mùi máu tanh, nhíu mày, túm lấy cánh tay hắn, vừa chạm vào đã thấy dính dính.
Kéo tay áo hắn lên xem, vết đao hắn tự cắt khi trước thật quá nặng, đến giờ vẫn còn đang chảy máu.
“Bảo ngài trích chút máu, vậy mà ngươi thật sự không coi thân thể của mình ra gì.” Thanh Vũ mắng một câu, sau đó xé một đoạn tay áo của mình, trước tiên băng bó lại cho hắn cầm máu.
Lúc này ánh trăng đổ xuống, ánh bạc phủ lên đống đá vụn, Tiêu Trầm Nghiên hạ mắt, ở khoảng cách gần như vậy hắn có thể nhìn rõ từng sợi lông tơ trên mặt nàng.
Trên vai nàng dính chút bụi, là do tên nam quỷ mắt hí kia cọ lên lúc nãy.
Tiêu Trầm Nghiên đưa tay phủi đi lớp bụi đó, bất ngờ chạm phải ánh mắt nàng vừa ngước lên.
“Sao vậy?”
Tiêu Trầm Nghiên thu tay lại, hỏi: “Con quỷ gọi là Dạ Du kia, chính là kẻ suýt khiến Tư Đồ Kính gặp xui xẻo?”
“Ừ.” Thanh Vũ nhún vai: “Đêm nay ngài cũng đã tiếp xúc với hắn rồi, về nhà nhớ dùng nước bưởi rửa sạch, tên đó tự mang theo vận rủi đấy.”
Tiêu Trầm Nghiên khẽ đáp, che giấu đi tia suy tư trong mắt.
Quan hệ giữa nàng và nam quỷ kia… xem ra cũng khá thân cận nhỉ.
“Được rồi, băng bó xong rồi, lát nữa vẫn nên rửa lại vết thương.” Thanh Vũ bĩu môi: “Thanh đao của ngài từng chém qua quỷ, bẩn lắm đấy.”
Tiêu Trầm Nghiên không đáp, chỉ nghiêng đầu nhìn về phía sau.
Phía sau, những huyết tơ hóa thành chỉ đỏ, trói buộc từng tiểu quỷ, tiểu quỷ mập Hổ Tử kia cũng nằm trong số đó, đang trấn an đám tiểu quỷ.
Lúc này tất cả bọn nhỏ đều tròn xoe mắt nhìn bọn họ.
“Bọn chúng sẽ phải về địa phủ sao?” Tiêu Trầm Nghiên hỏi.
Thanh Vũ nhìn đám tiểu quỷ, lộ ra vẻ đau đầu, thật sự là một đống rắc rối mà.
“Trong đó có không ít là sinh hồn.”
Sinh hồn nghĩa là thân thể vẫn còn, có thể hoàn dương.
Nhưng vấn đề là, dù là sinh hồn, sau khi bị tức nhưỡng xâm thực, hồn thể đều đã bị tổn hại.
Những tiểu quỷ như vậy dù có hoàn dương, phần sinh hồn bị thiếu hụt cũng sẽ mất đi khả năng hoạt động, về cơ bản chính là tàn phế.
Hơn nữa, dù có đầu thai sau khi chết, vì sinh hồn không trọn vẹn, kiếp sau cũng sẽ vẫn là tàn tật.
“Rất phiền phức?” Tiêu Trầm Nghiên nhìn sắc mặt nàng, nhận ra điều gì đó.
“Một chút.” Thanh Vũ giải thích sơ qua, Tiêu Trầm Nghiên cũng nhíu mày.
“Những đứa trẻ có sinh hồn không trọn vẹn này, còn có cách nào cứu không?”
Thanh Vũ không đáp, chỉ liếc nhìn hắn một cái.
Tiêu Trầm Nghiên lập tức hiểu ý, “Ta cần làm gì?”
Thanh Vũ nở nụ cười kỳ lạ: “Ngài vì kéo bọn chúng ra khỏi tức nhưỡng mà đã hao tổn không ít huyết khí, giờ còn muốn giúp bọn chúng bổ khuyết hồn phách. Tiêu Trầm Nghiên, ngài thật sự không sợ chết sao?”
Ánh mắt nam nhân sâu thẳm, không sợ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền