ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 75: Gà Mắt Đen

Tiêu Trầm Nghiên không biết đã đến từ lúc nào.

Hắn đứng dưới hành lang, mày mắt lạnh lùng, ánh nhìn sâu thẳm khó dò.

Câu “A Vũ chết tiệt” mà Dạ Du buột miệng thốt ra ban nãy rõ ràng đã lọt vào tai hắn.

A Vũ…

Là A Vũ nào?

Thanh Vũ lạnh lùng trừng mắt nhìn Dạ Du, truyền âm cho hắn: “Hiện giờ tên ta là Ứng Như Thị.”

Dạ Du bị nghẹn đến suýt sặc, hai má phồng lên. Nhưng đối diện với Tiêu Trầm Nghiên, hắn lại tỏ ra khá biết điều, chắp tay nói: “Biểu muội phu đã trở về rồi à.”

Tiêu Trầm Nghiên bước vào, nhướng mày nhẹ giọng: “Biểu muội phu?”

Dạ Du nuốt bánh xuống, chậc chậc hai cái, rồi nói: “Tại hạ… chính là họ hàng xa của vương phi, biểu muội phu cứ gọi ta là Dạ Lang.”

Tiêu Trầm Nghiên trầm mắt nhìn Thanh Vũ, giọng điệu nặng nề: “Bản vương không hề biết vương phi còn có khuê danh ‘A Vũ’.”

“Là A Vũ nào?”

Dạ Du giả ngu: “A Vũ gì chứ? À… Là ta vừa mới gọi ‘A u~~’ đấy. Biểu muội phu nghe lầm rồi, khuê danh của biểu muội là ‘Ứng Như Thị’, còn ‘chết tiệt’ này nọ chỉ là gọi bừa cho vui mà thôi.”

Trong sảnh im lặng hồi lâu.

Một lúc sau mới nghe nam nhân kia khẽ “ồ” một tiếng.

Chuyện này liền tạm gác lại, Tiêu Trầm Nghiên cũng không truy cứu thêm. Hắn sắp xếp cho Dạ Du một viện, coi như chấp nhận để lão quỷ này lưu lại.

Trước khi rời đi hắn liếc nhìn Thanh Vũ một cái. Thanh Vũ thì trừng mắt cảnh cáo Dạ Du rồi theo Tiêu Trầm Nghiên rời khỏi.

Hướng đi của hai người là thư phòng của Tiêu Trầm Nghiên. Một trước một sau, đang đi thì hắn đột nhiên gọi: “Ứng Như Thị.”

Thanh Vũ không đáp.

Đợi đến khi hắn dừng bước, nàng mới nói: “Gọi ta làm gì?”

Hắn quay đầu nhìn nàng: “Tên của chính mình cũng quên rồi?”

Thanh Vũ nghiến răng, mỉm cười: “Đã lâu không ai gọi tên ta, thường ngày đều gọi ta là nữ vương đại nhân!”

Tiêu Trầm Nghiên nhìn nàng đầy ẩn ý.

“Đi thôi, nữ quỷ đại nhân.”

“Tiêu Trầm Nghiên!” Thanh Vũ giơ tay lên, làm bộ muốn đánh hắn.

Nam nhân bước đi ung dung, sải chân rõ ràng lớn hơn nhiều, Thanh Vũ bị tà váy vướng phải, đành phải xách váy đuổi theo phía sau.

Đám hắc giáp vệ canh giữ nhìn thấy cảnh này không khỏi cúi đầu cười trộm.

Từ sau khi vương phi vào phủ, mỗi ngày đều có trò vui để xem. Vương gia dường như cũng thay đổi, thậm chí còn biết trêu chọc người khác.

Vào thư phòng, Tiêu Trầm Nghiên đưa tay ra để Thanh Vũ cắn một cái, chuyện mới xem như bỏ qua.

Nhìn dấu răng trên ngón tay, hắn lắc đầu.

Rồi hắn búng nhẹ lên trán nàng một cái, trước khi nàng phát tác thì nói: “Mài mực đi.”

“Ngài còn dám sai bảo ta?”

Tiêu Trầm Nghiên đã đến trước án thư, trải giấy tuyên thành. Thanh Vũ liếc sang bên cạnh, phát hiện hắn đã chép cả xấp kinh thư.

Nàng đặt tay lên những trang kinh đã chép, cảm nhận được một luồng phúc lực, có chút kinh ngạc.

Kinh thư mà Tiêu Trầm Nghiên chép cho những đứa trẻ kia, so với tưởng tượng của nàng còn mang sức mạnh lớn hơn.

Bút phán quan tặc lưỡi thán phục: “Đợi khi thiêu đốt những trang kinh này cho bọn trẻ, có lẽ hồn thể của chúng sẽ được hoàn chỉnh. Nhưng mà khí vận của nghiên mực nhà ngươi cũng quá mạnh rồi đấy.”

“Dù có là mệnh cách đế vương, mạnh đến mức này cũng hơi quá đáng.”

Khi ở Xuất Vân Quán, Thanh Vũ đã phát hiện ra điều này.

Nam nhân này bị ‘âm phong sát’ giày vò bao nhiêu năm, hơn nữa còn có người liên

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip