Chương 80: Vương Phi Của Bản Vương Hiền Lương Thục Đức
Thanh Vũ viết xong bùa trừ tà, sau đó quay đầu nhìn nam nhân đang đứng dưới hành lang.
“Người bận rộn cuối cùng cũng chịu lộ mặt rồi.” Nàng đi thẳng đến, giọng điệu trêu chọc, mấy ngày nay nàng gần như không thấy bóng dáng của Tiêu Trầm Nghiên đâu.
“Hôm nay đến giám sát sao?”
Tiêu Trầm Nghiên nhìn ánh mắt lười biếng của nàng, chậm rãi quấn chuỗi phật châu lại cổ tay, thản nhiên nói: “Thánh chỉ yêu cầu trong vòng mười ngày phải tìm ra số bạc tham ô, ta cũng phải làm bộ làm tịch một chút.”
Số bạc tham ô thực ra đã sớm được giao vào tay hắn nhưng mấy ngày nay, số bạc đó vẫn liên tục bị tra ra từ phủ đệ hoặc sản nghiệp dưới danh nghĩa của một số quan viên.
Những quan viên này hầu hết đều có liên hệ với thái tử.
Vốn dĩ còn đắc ý cho rằng mình đã rửa sạch quan hệ với vụ việc, nhưng khi nghe tin này thái tử lại tức đến mức suýt ngất.
Nói rằng Tiêu Trầm Nghiên giá họa cho hắn ư? Nhưng Tiêu Trầm Nghiên ra tay quá sạch sẽ không để lại chút dấu vết nào, mà bản thân thái tử lại chẳng trong sạch gì.
Tiêu Trầm Nghiên chơi một chiêu hiểm hóc như vậy khiến thái tử không thể phản bác, chỉ có thể lệnh cho thuộc hạ canh phòng nghiêm ngặt, vội vàng xóa sạch dấu vết.
Ai biết ngày mai phủ đệ nào sẽ bị tra ra số bạc tham ô nữa đây?
Mười ngày qua, quan viên phe thái tử ai nấy đều lo lắng không yên.
Thanh Vũ dùng ngón tay chọc vào ngực hắn, nói: “Lòng dạ đen tối.”
Tiêu Trầm Nghiên nắm lấy tay nàng: “Chẳng qua chỉ là phụng chỉ điều tra.”
Lúc thánh chỉ vừa ban ra, triều đình đều cho rằng Hoàng đế thiên vị Đông Cung, cố tình bảo vệ thái tử, còn Tiêu Trầm Nghiên thì nhận phải củ khoai nóng phỏng tay.
Ai ngờ hắn lại có thể phản đòn chứ?
Thanh Vũ cười một cách đầy xảo quyệt: “Những lượng bạc bẩn thỉu kia đều nhiễm quỷ khí nặng nề, bị ngài lợi dụng một phen như vậy, e rằng đám tham quan đó còn xui xẻo hơn nữa.”
“Vui lắm sao?”
Tiêu Trầm Nghiên từ lâu đã nhận ra nàng đặc biệt thích nhìn người khác gặp báo ứng.
Thanh Vũ hừ nhẹ, không trả lời, ánh mắt rơi xuống bàn tay đang bị Tiêu Trầm Nghiên nắm chặt, nàng tự nhiên rút tay lại.
Tiêu Trầm Nghiên buông tay chắp ra sau lưng nhưng trong lòng lại có chút trống trải.
“Về phủ không?”
“Về thôi.” Thanh Vũ nhún vai: “Ước chừng khoảng thời gian này miếu sơn linh cũng sẽ rất náo nhiệt, ngươi cho thêm người đến trông chừng đi.”
Tiêu Trầm Nghiên gật đầu rồi hỏi về chuyện ‘mang thai giả’.
“Là chuyện gì vậy?”
“Còn nhớ tên yêu đạo Vô Trần háo sắc kia không?”
Tiêu Trầm Nghiên nhíu mày, gật đầu.
Thanh Vũ đầy chán ghét giải thích với hắn: “Những nữ nhân bị liên lụy có lẽ không ít, lát nữa ta sẽ đưa ngài danh sách, ngài tự xử lý đi.”
Trong lúc nói chuyện hai người rời khỏi miếu sơn linh từ cửa sau lên xe ngựa.
Dọc đường xuống núi bỗng thấy một chiếc xe ngựa mắc kẹt bên đường, chính là xe của nhà họ Sử.
Mẹ con Sử gia thần sắc bơ phờ ngồi nghỉ trên tảng đá bên đường, sắc mặt đều không tốt.
Lần này họ đến đây vốn là để ‘gây chuyện’, cố ý chỉ mang theo nữ quyến, nam nhân duy nhất đi cùng là xa phu.
Dựa vào thân phận ‘nữ tử yếu đuối’ mà hành sự, người ngoài cũng khó ra tay can thiệp.
Nhưng ai ngờ Yểm vương phi chưa hề động thủ vậy mà mẫu tử họ đã sợ đến hồn bay phách lạc. Chưa kịp nghĩ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền