ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Quan Tài Mở, Trăm Ma Tan, Vương Phi Từ Địa Ngục Trở Về

Chương 87. Dám Nguyền Rủa Hắn Hả? Cho Ngươi Phản Lại Gấp Bội!

Chương 87: Dám Nguyền Rủa Hắn Hả? Cho Ngươi Phản Lại Gấp Bội!

Dạ Du vốn còn muốn hóng chuyện giữa Thanh Vũ và con “gà lông trắng” bên Hư Không Tàng Viện kia, nhưng thấy sắc mặt u ám của nàng, lập tức thức thời mà không hỏi thêm.

“Nói mới nhớ, sao tự dưng ngươi lại say?”

Nhắc đến chuyện này Thanh Vũ cũng không biết nói gì.

Quỷ mới biết tối qua bị sao mà Tiêu Trầm Nghiên lại đột nhiên cúng tế nàng.

Dạ Du nghe xong cũng không nhịn được bật cười: “Mười năm qua hắn chưa từng cúng tế ngươi à? Sao lần này cúng một cái đã rót rượu vào hồn ngươi rồi?”

Thanh Vũ bấm ngón tay tính toán, biểu cảm dần trở nên kỳ quái.

Bút phán quan cũng không nhịn nổi mà thò đầu ra: “Hắn vậy mà đến tận đêm qua mới khắc chữ lên bài vị của ngươi sao? Bảo sao trước nay ngươi chưa từng nhận được hương hỏa của hắn!”

Dạ Du: “A… cái này…”

Hắn bỗng nghĩ đến điều gì đó: “Ngươi đối xử đặc biệt với tiểu tử tên Bách Tuế kia, chẳng lẽ vì tưởng rằng suốt mười năm qua chỉ có hắn khóc thương ngươi vào ngày giỗ?”

Bút phán quan: “Chứ còn gì nữa… Mỗi khi đến mấy ngày đó, tiểu tử kia đều khóc gào cả đêm, đến mức làm quỷ cũng thấy phiền chết đi được.”

Thanh Vũ xoa trán: “Đừng nhắc nữa, xui xẻo.”

Dạ Du cố nhịn cười, chỉ ra bên ngoài: “Lần này ngươi say rượu, âm khí hóa tuyết, đám yêu ma quỷ quái ngày thường ẩn nấp cũng bị vạ lây một trận. Sợ là kinh thành sắp náo loạn đây.”

Thanh Vũ lườm hắn: “Ta còn thấy mình bị chiếm tiện nghi đây này.”

“Có lý, thay vì để tiện nghi rơi vào tay kẻ ngoài, chẳng thà để người nhà hưởng lợi.” Dạ Du xán lại gần: “Quỷ chết tiệt à, đống âm tuyết này ta chẳng ngại nhiều đâu.”

Vừa nói hắn vừa xoa tay đầy mong đợi: “Cho ta chút nữa đi.”

Thanh Vũ cười mà như không: “Lấy âm khí của ta để nuôi biểu ca ngươi? Nghĩ đẹp quá nhỉ.”

Dạ Du thở dài: “Tội nghiệp ta, một con quỷ cô đơn lẻ loi…”

“Hồn phách của Nhật Du đã tàn, dù ngươi có vắt kiệt mình cũng không thể cứu lại được.” Thanh Vũ lạnh nhạt: “Chuyện của Khúc Hoàng còn chưa khiến ngươi tỉnh ra à?”

“Dù sao cũng phải thử chứ.” Nụ cười trên mặt Dạ Du nhạt đi: “Cùng lắm thì hồn phi phách tán thôi.”

Một cước đá thẳng vào mông hắn, ngay sau đó một đóa băng hoa bay thẳng vào mặt.

“Biến xa một chút, đừng có chướng mắt ta.”

Đóa băng hoa ấy chính là quỷ tinh mà Thanh Vũ ngưng tụ lại từ âm khí tản ra sau khi nàng tỉnh dậy. Âm khí trong đó thuần khiết đến mức quỷ vật bình thường chạm vào sẽ tan thành tro, nhưng đối với đại quỷ như Dạ Du, đây lại là bổ dược.

“Ôi ôi ôi, ta biết ngay là ngươi tốt nhất mà ~”

Dạ Du nhanh chóng thu quỷ tinh lại rồi lăn ra ngoài.

Không lâu trước đó, mẫu tử nhà họ Sử cũng chờ được xe ngựa của phủ đến đón về thành, chỉ là vừa vào thành đã gặp tuyết lạ từ trên trời rơi xuống.

Sử phu nhân vừa về đến trước cửa phủ, vừa bước xuống xe, bông tuyết rơi lên vai liền tan biến, bà ta bỗng dưng ôm bụng kêu lên một tiếng đau đớn.

Mẫu tử hai người còn tưởng do bát nước giếng đêm qua bắt đầu có tác dụng, muốn nôn ra uế vật trong bụng.

Nhưng chưa kịp gắng gượng đi về viện, tuyết cứ rơi xuống vai, sắc mặt Sử phu nhân ngày càng khó coi, bà ta không hề có cảm giác muốn nôn, ngược lại lại thấy trong bụng có gì đó đang dần lớn lên.

Da bụng cũng căng lên đau đớn,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip