Chương 90: Tiêu Trầm Nghiên, Ngài Có Muốn Ngồi Lên Vị Trí Đó Không?
Con quỷ nào đó hoàn toàn không có chút tự giác rằng mình đang gây phiền phức cho người khác.
Vì Tiêu Trầm Nghiên im lặng, chủ đề câu chuyện liền bị nàng kéo sang chuyện thái tử phi gửi thiệp mời.
“Nàng định đi sao?”
“Đương nhiên rồi.” Ánh mắt Thanh Vũ không giấu nổi vẻ hứng thú: “Sớm đã muốn vào cung dạo một vòng nhưng chủ nhân không mời ta cũng không vào được.”
“Thái tử phi của Đông Cung này miễn cưỡng cũng tính là một phần tư chủ nhân đi.”
Tiêu Trầm Nghiên có phần bất ngờ: “Còn có nơi mà nàng không vào được sao?”
“Hoàng thành là chỗ ở của hoàng đế nhân gian, yêu ma quỷ quái không thể vào.” Đôi mắt Thanh Vũ ánh lên vẻ châm chọc: “Cũng giống như nhà dân thường, nếu thờ thần giữ cửa thì những tiểu quỷ thông thường cũng không thể bước vào.”
“Nhưng nếu chính chủ nhân mời vào thì cấm chế này coi như bị phá bỏ.”
Thế nên, một lời mời dâng đến tận cửa sao nàng có thể bỏ qua?
Lão hoàng đế hiện giờ mê muội tìm tiên cầu đạo, bỏ bê triều chính, nhưng nhìn từ hai lần hạ chỉ trước đó, lão già này tuyệt đối không đơn giản như bề ngoài.
Hoàng thành—nơi hội tụ quyền lực tối cao của nhân gian, dù cấm quỷ vật bước vào, bên trong lại ẩn chứa đủ thứ dơ bẩn không thua bất kỳ nơi nào trong thế gian.
Tiêu Trầm Nghiên chợt nghĩ đến điều gì: “Trong vương phủ không thờ thần giữ cửa, hôm đó đệ đệ nàng cũng bị ngăn bên ngoài.”
“Chuyện này còn cần ta nói rõ sao?” Thanh Vũ cười nghiêng mắt nhìn hắn: “Ta sớm đã nói với ngài rồi, mệnh cách của ngài đặc biệt. Nói đi, rốt cuộc là ai đã hạ ‘đoạt mệnh sát’ trên người ngài, ngài thực sự không biết ư?”
Thanh Vũ chống cằm, nhìn hắn chằm chằm: “Muốn gieo loại tà thuật này nhất định phải là người thân cận bên cạnh ngài.”
“Trên đời này, tính đi tính lại, năm đó người có cơ hội tiếp cận ngài chỉ có ba người: cậu ngài, Tạ Sơ, còn lại chính là…”
“Hoàng đế.”
Đôi mắt Tiêu Trầm Nghiên khẽ động.
“Nhưng nhìn dáng vẻ của ngài có vẻ không tin đây là do hoàng tổ phụ ngài làm.”
Thanh Vũ nhìn hắn đầy hứng thú: “Tiêu Trầm Nghiên, ngài có muốn ngồi lên vị trí đó không?”
Lời này thật quá táo bạo nhưng Thanh Vũ lại nói ra một cách nhẹ như không, cứ như đang trò chuyện phiếm.
Tiêu Trầm Nghiên không hề né tránh ánh mắt nàng, giống như một con sói dữ đang mở mắt tỉnh giấc, lạnh lẽo và sắc bén.
“Vị trí đó?”
Giọng điệu của hắn tràn đầy khinh miệt: “Ta thấy bẩn.”
Thanh Vũ không ngạc nhiên, với binh quyền trong tay Tiêu Trầm Nghiên, nếu hắn thật sự muốn ngai vàng, nam chinh một trận chưa chắc đã không đoạt được.
Nam nhân này liều lĩnh hồi kinh làm khuấy đảo cả thành, mục đích của hắn ngay từ đầu đã rất rõ ràng.
Hắn muốn trả lại danh tiếng trong sạch cho những người đã chết oan!
Dù là hơn trăm người bị thiêu chết cùng thái tử năm đó, hay cả gia tộc Trấn Quốc Hầu bị liên lụy chịu tội.
Biển máu thù hận, từng mạng người đòi nợ hắn chưa từng quên.
Về phần lão hoàng đế kia, năm đó lão có dính dáng đến hay không Thanh Vũ chưa gặp tận mắt nên tạm thời chưa thể nhìn ra manh mối.
Đế vương nhân gian có long khí hộ thể, không thể suy đoán mệnh số, nhưng chỉ nhìn thái độ của Tiêu Trầm Nghiên cũng đủ thấy—lão hoàng đế cho dù không đến mức mất hết nhân tính mà hại chết nhi tử mình để giữ vững quyền lực nhưng trong vụ việc thái tử tự
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền