ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Quỷ Bí Chi Chủ

Chương 109. Suy Luận

Chương 109: Suy Luận

Tiếng bước chân từ xa tới gần truyền vào tai Klein, làm cho hắn cảm thấy yên tâm hơn không ít.

"Xảy ra chuyện gì vậy?"

Leonard đến trước nhất trầm giọng hỏi, tay cầm khẩu súng lục.

Thấy hắn suýt thì không "phanh" lại được, Klein chợt nhớ tới chuyện mà Roxanne từng kể rằng ba năm trước, khi Leonard vừa mới trở thành "Kẻ Không Ngủ" và chưa thích ứng được với sức mạnh ma dược, hắn định dùng chạy nhanh phi xuống cầu thang, ai ngờ lại thành cái bánh xe lăn thẳng xuống dưới.

Klein khẽ ho một tiếng rồi chỉ vào cửa Chianese, nói:

"Vừa rồi có tiếng gõ rất mạnh truyền ra từ bên trong, sau đó thành tiếng đánh rầm rầm, rồi cửa bị mở ra một chút."

"Cửa Chianese bị đẩy ra?"

Cornley kinh ngạc hỏi lại.

"Vâng, bị đẩy ra một kẽ hở."

Klein đang định tiếp tục miêu tả thì thấy Leonard, Cornley và Loya không tới gần phòng trực nữa, mà dừng cách cửa vài bước, tản ra thành hình vòng cung như đang đề phòng chính hắn.

Hắn khựng lại, rồi nói:

"Các người đang nghi ngờ tôi à?"

"Không, không phải nghi ngờ, chỉ là quy trình xử lý bình thường thôi."

Cornley lắc đầu phủ định.

Trong bầu không khí căng thẳng như vậy, Leonard vẫn còn cười không được nghiêm chỉnh cho lắm và bổ sung:

"Đã từng xuất hiện trường hợp như vậy ở giáo khu khác rồi, người phi phàm canh gác cửa Chianese bị mất khống chế, kéo chuông, sau đó nhân lúc đồng đội tới hỗ trợ không để ý mà giết được hai người."

"Được rồi." Klein không ấm ức và phẫn nộ vì bị đề phòng, mà hắn hỏi lại:

"Vậy tôi phải làm sao để chứng minh là mình không mất khống chế?"

Leonard ngừng cười, giơ tay điểm lên ngực, thì thầm đọc:

"Bọn họ trần truồng, không có quần áo không có đồ ăn, không gì che đậy giữa tiết trời giá rét.

Bọn họ bị mưa xối ướt, vì không cố chỗ đụt mưa nên chỉ có thể ôm chặt tảng đá.

Bọn họ là những đứa trẻ bị cướp đi mẹ, là những trẻ mồ côi đã đánh mất hy vọng, là người nghèo bị buộc phải rời khỏi chính nghĩa.

Đêm Tối không từ bỏ bọn họ, mà chiếu cố bọn họ."

...

Những từ ngữ cầu nguyện thần thánh và thương cảm vang lên trong lòng đất, khiến thân thể, tâm tính và linh hồn của mỗi người như được giải thoát, trở nên an yên.

Thấy Klein không có phản ứng dị thường nào, Leonard ngừng đọc, mỉm cười nói:

"Không có vấn đề gì, anh vẫn là người đồng đội đáng tin cậy của chúng tôi."

Loya, người nãy giờ vẫn giữ im lặng, nhìn cửa Chianese, chủ động hỏi:

"Sau khi cửa bị đẩy ra, cậu trông thấy cái gì?"

"Tôi nhìn thấy búp bê vải xui xẻo, là con mặc chiếc váy cung đình màu đen cổ điển ấy, 3 - 0625."

Klein trả lời, lúc này hắn vẫn còn thấy sợ:

"Nhưng chỉ ba giây là nó đã bị một thứ sức mạnh vô hình kéo về, rồi cửa Chianese lại đóng lại. Thế là thế nào vậy?"

Leonard, Cornley và Loya liếc nhau một cái, nói:

"Ha ha, chúng tôi cũng như cậu, không rõ nguyên nhân là gì. Nếu cửa Chianese đã đóng lại, không có điều gì dị thường, vậy chúng ta không nên tiến vào mà phải chờ tới bình minh, đợi đội trưởng tới."

Lúc này Loya bổ sung với giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng:

"Tôi sẽ ở lại cùng trực với cậu."

"Được rồi." Leonard nhún vai, cười trêu ghẹo:

"Là người mạnh nhất ở đây, tôi cũng sẽ ở lại. Cornley, anh về tầng hai đi, tránh việc sở cảnh sát có việc khẩn cấp gọi cửa lại không thấy ai."

Cornley không nói gì nhiều, gật đầu rồi lập tức quay người đi.

Lúc này Leonard nhìn Klein và Loya, nói: "Có lẽ chúng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip