Chương 52: Khán giả
"Đừng nghĩ tới món nợ chết tiệt đó nữa, chúng ta thảo luận về nghi thức ma pháp nào."
Neil thoải mái cất nến, nồi và dao bạc đi.
Klein rất muốn học cách nhún nhún vai của người Mỹ ở đời trước, nhưng cuối cùng hắn không cách nào làm động tác không được thân sĩ cho lắm đó.
Hắn dồn sự chú ý vào nghi thức ma pháp, đưa ra những câu hỏi về các chi tiết mà hắn còn chưa rõ, cũng nhận được câu trả lời xác đáng. Ví dụ như có quy cách nhất định trong việc đọc thần chú, chỉ cần thỏa mãn được nó và sử dụng tiếng Hermes để biểu thị rõ ý nghĩ mấu chốt nhất, như vậy những phần khác có thể phát triển tùy ý, đương nhiên là tuyệt đối cấm việc sử dụng những từ ngữ khinh nhờn, không đủ tôn trọng.
"Khóa Thần bí học" này kéo dài tới trưa, lão Neil mới khẽ ho hai tiếng rồi nói:
"Chúng ta phải về phố Zoutelande rồi."
Nói tới đây, ông ta bỗng oán trách một câu:
"Vì nhận đống vật liệu chết tiệt này mà tôi bỏ lỡ mất bữa sáng thân yêu."
Klein vừa buồn cười vừa ngờ vực nhìn xung quanh một lượt:
"Neil, nhà ông không có đầu bếp à? Hoặc là hầu gái phụ trách việc nấu nướng?"
Lương 12 bảng một tuần là đủ thuê vài người hầu rồi!
Theo những gì trên báo thì nếu bao ăn bao ở, chỉ cần 12 đến 15 saule cho việc thuê một đầu bếp bình thường, thậm chí còn không tới 1 bảng. Mà hầu gái làm việc vặt thì lại càng rẻ, một tuần chỉ cần từ 3 saule 4 penny tới 6 saule, đương nhiên không thể trông cậy vào tay nghề nấu nướng của bọn họ được. Cơ mà cũng không đúng, với số nợ 30 bảng hiện giờ, không thuê đầu bếp và hầu gái mới là bình thường... Hình như mình lại vừa hỏi một vấn đề không nên hỏi rồi...
Lúc Klein hối hận, Neil lắc đầu, trả lời với vẻ không quan tâm cho lắm:
"Tôi thường xuyên thử các nghi thức ma pháp, nghiên cứu đồ vật phi phàm và tài liệu tương ứng ở nhà, cho nên không thể thuê người thường làm đầu bếp, nam nữ giúp việc được, chỉ thuê người tới quét dọn định kỳ thôi. Mà nếu không phải người thường, cậu cho rằng ai sẽ sẵn sàng làm chuyện tương tự?"
"Hình như tôi vừa hỏi một câu ngu xuẩn, đây có lẽ là vì tôi không làm chuyện gì liên quan tới thần bí ở nhà cả."
Klein giải thích một câu tự giễu mình.
Neil đã đứng lên, đội chiếc mũ nỉ viền tròn, vừa đi ra ngoài vừa lẩm bẩm:
"Hình như tôi ngửi thấy mùi gan ngỗng thơm lắm... Chờ giải quyết xong khoản nợ này, phải đặt một phần về ăn mới được! Bữa trưa là tôi chắc chắn có thể ăn được hẳn một phần thịt heo nướng với nước táo, không, vẫn chưa đủ, phải thêm một lạp xườn với khoai tây nữa..."
Tôi nghe mà bụng cũng réo theo... Klein nuốt nước miếng, nhanh chân đuổi theo Neil tới điểm bắt xe ngựa công cộng ở gần đó.
Trở lại phố Zoutelande, Neil vừa xuống xe ngựa thì bỗng "ừm" một tiếng:
"Cậu có thấy gì không? Nữ thần ơi, cậu thấy cái gì không?"
Ông ta đột nhiên nhanh nhẹn như một tên nhóc mười bảy mười tám tuổi mà lao tới bên dường, nhặt lên một thứ.
Klein nghi hoặc tới gần, nhìn kỹ thì thấy đó là một bóp da được làm rất tỉ mỉ. Với ánh mắt và kiến thức của mình, hắn rất khó phân biệt được bóp da màu nâu này làm từ da trâu hay da dê, chỉ nhận ra trên mặt nó có thêu dòng chữ rất nhỏ, bên trên dòng chữ ấy là một con bồ câu trắng đang giương cánh định bay đi.
Đây là ấn tượng đầu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền