Chương 70: "2 - 049" đã tới
Lộc cộc, lộc cộc.
Ngựa đã cất bước, bánh xe lăn đi, Klein vốn mở sẵn "linh thị" và quay người quan sát đã không thể nhìn thấy cô gái trẻ tuổi ngọt ngào kia, trong con ngươi của hắn là cảnh tượng mái che màu rám nắng di chuyển.
Lúc này hành khách vốn đứng chờ ở điểm đón xe đã lên hết, cửa xe được đóng lại, xe dần đi xa. Mà trong khoang xe ngựa phải có tới hai ba mươi vị khách, lại vì khoảng cách quá gần nhau nên khí tràng chồng chéo lên nhau, che phủ lẫn nhau. Ở trong mắt Klein, hệt như một cảnh tượng đủ mọi màu sắc, rực rỡ lóe lên, khó mà phân biệt được. Hắn lặng lẽ lắc đầu, giơ tay gõ ấn đường đóng "linh thị" lại.
Với hắn mà nói, vừa rồi là một loại gặp gỡ, nếu có thể giúp thì sẽ giúp, nhưng nếu đã bỏ lỡ, mà tình trạng cũng không rõ cho lắm, thì không phải nghĩ ngợi gì nhiều để mà làm chậm trễ chuyện của bản thân.
Klein chậm rãi bước về nhà dọc theo con phố Hoa Thủy Tiên tạm coi là náo nhiệt dưới ánh trăng đỏ rực. Vào nhà, hắn thấy Melissa đang ngồi bên bàn ăn, vùi đầu làm bài tập mà trường giao cho dưới ánh đèn khí gas. Con bé khẽ cắn nắp bút, mày nhíu lại, cố gắng suy nghĩ.
"Benson đâu rồi em?"
Klein hỏi qua một câu.
"Dạ..." Melissa ngẩng đầu lên, mờ mịt vài giây rồi mới đáp:
"Anh ấy bảo hôm nay đi qua nhiều khu, mệt đến mức người toàn mồ hôi, đi tắm một lát cho thư giãn rồi."
"Ừ." Klein cười một tiếng, rồi đột nhiên phát hiện Melissa đang mặc một chiếc váy mà hắn chưa thấy bao giờ. Chiếc váy này màu gạo trắng, có tay áo đùi dê theo mốt đương thời, cổ và vạt áo được gắn voan mỏng rìa lá sen, ngoài ra không có thiết kế gì rườm rà mà là một loại váy dài dạng nhẹ nhàng mặc hàng ngày, thể hiện hoàn mỹ vẻ tươi trẻ của cô gái mười sáu mười bảy tuổi.
"Váy mới à?"
Klein mỉm cười hỏi. Đây là phần chi phí mà hắn và Benson yêu cầu mãnh liệt mới quyết định được.
Melissa đáp một tiếng "vâng":
"Em mới lấy về từ chỗ phu nhân Rochelle, định là lát nữa chắc phải giặt nên mặc thử trước xem sao."
Klein nghe mà nghi hoặc:
"Phu nhân Rochelle?"
Không phải là hàng xóm ngày trước sao?
Melissa gật đầu, giải thích rất hẳn hoi:
"Phu nhân Rochelle là một thợ may, chẳng qua không được may mắn cho lắm nên đành phải ở nhà may vá quần áo cho người khác, sống cũng khá, ừm, vất vả. Em biết cô ấy có tay nghề tốt, giá cũng rẻ hơn mấy cửa hiệu quần áo mũ nón cho các quý cô, mà lại rất vừa nên đã đặt cô ấy làm một chiếc váy mới, chỉ mất 9 saule 5 penny, chỉ mất vài ngày. Cũng cùng một kiểu váy, ở bách hóa Harrods phải mất 1 bảng!"
Đúng là tiết kiệm... Em à, anh biết chí ít một nửa nguyên nhân là em thương phu nhân Rochelle... Klein không chỉ trích hành động này của Melissa, mà trái lại hắn cười nói:
"Em tới cửa hàng bách hóa Harrods khi nào vậy?
Đó là một cửa hàng nằm ở quảng trường Holls, gần câu lạc bộ bói toán, là nơi phải giai cấp trung lưu trở nên mới có thể chi tiêu được.
"
...
" Melissa nghẹn lời, một lúc sau mới nói: "
Là Selina, và cả Elizabeth cứ khăng khăng bắt em đi cùng các bạn ấy. Thực ra, ừm, thực ra em thích bánh răng, thích chỗ có máy móc hơi nước hơn, ừm."
"Con gái thi thoảng đi dạo cửa hàng bách hóa, ừm, cũng rất tốt." Klein cười trấn an em gái mình.
Tán gẫu vài câu, hắn vội lên tầng hai đi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền