Chương 77: Vật còn sót lại
"Ok." Nghe Dunn nói, Leonard thoải mái đáp lại.
Sau đó anh ta và đám người Klein cùng nhau đi tới kho hàng, tới gần nơi quái vật Bieber
"tự nổ tung"
, coi đây là trung tâm mà tìm kiếm ra ngoài.
"Đội trưởng, rốt cuộc chúng ta đang tìm cái gì?"
Klein nhìn máu thịt hôi thối rải rác khắc đất, cố nén cảm giác buồn nôn lại, nghi hoặc nhìn đội trưởng Dunn Smith ở bên cạnh.
Dunn không ngẩng đầu mà dùng đôi mắt xám sâu thẳm lướt qua mặt đất:
"Thức tỉnh trước, mất khống chế và biến thành quái vật đã chứng tỏ Riel Bieber chưa nhận lấy hết sức mạnh phi phàm mà cuốn bút ký kia cung cấp, đồng thời cũng cho thấy một bộ phận trên cơ thể hắn được tập trung siêu phàm nên trở thành vật liệu có phẩm bậc tương đối cao. Sau này nếu gặp tình huống tương tự, cậu đừng quên, bởi đó có lẽ là một "thứ
" khá là quan trọng."
Là vậy à... Klein gật đầu, tỏ ý đã hiểu.
Trong giây lát ấy hắn bỗng nghĩ tới một chuyện khác: Nếu nơi tập trung sức mạnh phi phàm của quái vật Bieber là cái chỗ đó, chả phải xấu hổ lắm à... Sau này dùng nó điều chế thuốc, chẳng phải là tởm lợm lắm à...
Ngay khi Klein mải mê suy nghĩ, Borgia tinh mắt bèn lên tiếng:
"Tìm được rồi, khụ!"
Đám người Dunn và Al lập tức đi tới. Bị lòng hiếu kỳ thúc đẩy nên Klein cũng chạy tới chỗ Borgia. Rồi hắn nhanh chóng nhìn thấy thứ trước người Borgia. Đó là một thứ màu xám trắng to bằng nắm tay người, bên ngoài đầy những nếp nhăn, toàn thân mềm mại, dường như là bộ não mới lấy ra khỏi đầu. Tuy Klein không nhìn ra cục màu xám trắng này có gì phi phàm, nhưng chỉ riêng việc nó không bị tổn hại gì sau vụ nổ ban nãy là hắn tin Borgia không tìm nhầm.
Dunn cẩn thận quan sát rồi ngồi xổm xuống, vừa duỗi tay phải, vừa dùng tay trái đeo găng tay đen cẩn thận cầm thứ màu xám trắng đó lên.
Vừa bị động tới, thứ đó lập tức chia ra ngoài, biến thành một thứ chất lỏng đặc sệt.
Lúc này Al Harson lấy một hộp vuông màu thiết sắt ra khỏi ngực, bỏ từng điếu xì gà ở trong ra rồi cho vào túi áo. Sau đó ông ta đưa hộp sắt cho Dunn, cười nói:
"Tôi biết anh chỉ thích dùng tẩu thuốc thôi."
Dunn "a" một tiếng, nhận lấy hộp sắt hình vuông kia rồi "rót" thứ chất lỏng đặc sệt màu xám trắng kia vào trong, tạm thời để đó.
Sau khi cất xong, anh và đám người Lolotta lại tìm kiếm hiện trường một lần nữa. Xác nhận không bỏ sót thứ gì, bọn họ mới rời khỏi nơi này. Lúc ra ngoài bọn họ thấy ngựa đang nôn nóng giơ móng cào đất, suýt thì giãy khỏi dây thừng.
"Để tôi lái xe."
Borgia giơ tay che miệng, khẽ ho một tiếng.
"Tôi biết là anh biết vỗ về lũ động vật."
Al mỉm cười gật đầu.
Lúc lên xe ngựa, Dunn, Lolotta, Al Harson và Klein vẫn duy trì "động tác duỗi gập" đều im lặng, không ai nói gì.
Chờ khi vó ngựa vang lên, xe bắt đầu lăn bánh, Dunn mới nhìn sang phía Klein, châm chước rồi nói:
"Tôi biết là cậu chắc chắn rất tò mò về cuốn bút ký gia tộc Antigenous, muốn biết rõ ràng mọi chuyện."
Không, không hề... Theo bản năng, Klein ngầm phủ định trong lòng. Đó là thứ cổ xưa đầy bất hạnh mà!
Nhưng Dunn không cho hắn thời gian trả lời mà tiếp tục nói:
"Chẳng qua tôi phải báo chuyện này cho Thánh Đường trước. Chờ khi bọn họ xác nhận cấp độ bảo mật của cuốn bút ký mới có thể xem xét là có cho cậu xem được không."
" Không thành vấn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền