ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Quỷ Bí Chi Chủ

Chương 83. Điêu khắc

Chương 83: Điêu khắc

Bogda cầm túi giấy đựng thảo dược màu nâu vàng mà ngơ ngác rời khỏi Hiệu thuốc thảo dược dân tộc Lawson. Tới khi đứng chờ xe ngựa công cộng tuyến cố định, anh ta mới giật mình nhận ra: Cả 10 bảng chỉ mua một túi đồ? Đây gần bằng tiền lương một tháng của mình rồi! Nếu không phải là tin vào Anna và Joyce, có lẽ mình đã không mang nhiều tiền mặt như vậy tới câu lạc bộ bói toán!

Chẳng lẽ việc anh Moretti kia chỉ lấy phí xem bói 8 penny là vì đã hợp tác ngầm với ông chủ thâm độc của hiệu thuốc thảo dược Lawson, từ đó kiếm được nhiều tiền hơn? Điều này... Thật giống những trường hợp lừa đảo kinh điển mà báo chí nói! Bogda liên tưởng trước sau, bắt đầu nghi ngờ Klein, thậm chí là nghi ngờ cả Anna và Joyce.

Xe ngựa công cộng theo tuyến dừng lại, anh ta nhìn túi thuốc trong tay, cuối cùng không thể mặt dày quay lại đòi tiền, đành phải lòng trĩu nặng bước vào toa xe...

Trong hiệu thuốc thảo dược dân tộc Lawson, ông chủ nhìn bóng lưng Bogda đi xa dần, đột nhiên qua đầu gọi với tới cánh cửa sau nơi chất đống những thảo dược:

"Scharmaine, từ hôm nay không cần đi thu mua thảo dược nữa."

"Sao vậy? Thầy, sao vậy ạ?"

Một thiếu niên xinh trai có mái tóc rối bời đi ra.

Ông chủ cười nói:

"Đây là vị khách thứ 16 tìm tới vì danh tiếng của thầy rồi, nếu cứ tiếp tục thầy sợ Kẻ Gác Đêm, Kẻ Trừng Phạt và Trái Tim Máy Móc sẽ chú ý tới mất, đã đến lúc nghĩ tới chuyện đi sang thành phố khác rồi."

"Vậy có chuyển nhượng cửa hiệu không?"

Scharmain giật mình, hỏi một câu quan tâm.

Ông chủ cười hì hì, nói:

"Nếu trò định ở lại, có thể làm chủ cửa hiệu này. Trò coi như đã có đủ năng lực về điều chế thuốc rồi. Đương nhiên nhớ rõ gửi 50% lợi nhuận hàng tháng vào tài khoản không ký danh của thầy ở ngân hàng Backlund đấy."

"Nhưng em còn chưa học được cái mà thầy thực sự am hiểu mà."

Scharmaine cái kiểu ở lại một thành phố chưa tới một năm mãi như thế này, lại luyến tiếc phương pháp điều chế thần kỳ mà thầy mình am hiểu.

Ông chủ ngồi lên ghế dựa, nhàn nhã đung đưa và nói:

"Đó không phải thứ muốn là có thể học được..."

...

Một ly đựng chất lỏng sôi sùng sục màu xanh đen xuất hiện trước mắt Bogda, cái mùi như mùi tất thối và màu khiến người ta buồn nôn kia khiến anh ta cực kỳ nghi ngờ hành động của mình ngày hôm nay.

Máu vừa lấy ra từ gà trống được nhỏ vào, cha Bogda sầu lo nhìn con trai mình:

"Ba thấy phẫu thuật vẫn là lựa chọn tốt nhất."

Lượng máu gà trống không nhiều lắm lăn lộn vài cái trong chất lỏng đang sôi sùng sục kia rồi biến mất, Bogda hít vào một hơi thật sâu:

"Nếu thuốc này không có tác dụng, con sẽ nghĩ tới việc phẫu thuật."

"Chúa phù hộ cho con."

Cha của Bogda vẽ thánh huy tam giác trước ngực.

Chờ khi chất lỏng kia nguội xuống, Bogda với cái suy nghĩ không thể lãng phí 10 bảng cầm ly lên, mắt nhắm lại, đầu ngửa lên rồi uống ừng ực hết toàn bộ thuốc. Mùi tanh tưởi mang theo mùi máu tươi vương khắp cổ họng anh ta, khiến anh ta suýt thì nôn toàn bộ thứ vừa uống ra.

Đêm ấy, Bogda phát hiện mình bị tiêu chảy, phải chạy đi wc mất chừng sáu lần. Chờ khi mặt trăng ửng đỏ dần biến mất, anh ta mới mơ màng thiếp đi.

Không biết bao lâu sau, anh ta choàng tỉnh, bởi vì mơ thấy bị ông chủ công ty trách mắng.

"May quá, may là mình xin nghỉ đông ba ngày, không phải vội

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip