ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Quỷ Bí Chi Chủ

Chương 90. Thứ hắn "nhìn thấy"

Chương 90: Thứ hắn "nhìn thấy"

Phòng ngủ của tước sĩ Deville còn rộng hơn cả phòng khách cộng phòng bếp nhà Klein, từ giường ngủ cho tới phòng thay đồ, phòng tắm và khu để bàn và giá sách, bài trí tinh xảo, chi tiết xa xỉ. Nhưng Klein lại cảm thấy nơi này âm u, nhiệt độ thấp hơn bên ngoài tới một nửa.

Cùng lúc đó, hắn dường như nghe thấy tiếng khóc và tiếng rên rỉ như đang giãy giụa vang ngay bên tai. Klein giật mình, lại thấy mọi thứ trở lại bình thường: Ánh nắng sáng rực chiếu vào qua cửa sổ, rải khắp cả gian phòng. Nhiệt độ không cao không thấp. Cảnh sát, vệ sĩ và quản gia đứng xung quanh đều im lặng, không ai nói câu gì.

Chuyện này... Hắn quay đầu nhìn chiếc giường ngủ cổ điển và hoa lẹ, chỉ thấy trong bóng tối như có một đôi mắt mơ hồ đang quay tròn, như là lũ thiêu thân không sợ chết bên cạnh đèn khí gas.

Klein đi thêm vài bước tới gần nơi đó, linh thị lại mất hình ảnh vừa nhìn thấy.

Không phải oan hồn theo tiêu chuẩn, càng không phải ác linh... Rốt cuộc là cái gì? Klein nhíu mày, nhớ lại những tri thức thần bí học mà hắn học được trong khoảng thời gian này. Theo hắn thấy, nhiệm vụ hôm nay mà giao cho

"Người Nhặt Xác"

, "Kẻ Đào Mộ" hoặc "Người Thông Linh" có khi chẳng chút khó khăn nào, nhưng đây rõ ràng không phải lĩnh vực mà hắn am hiểu nhất.

Cố nén cái ý định điều tra theo hướng bói toán, Klein chậm rãi nhìn xung quanh, tìm kiếm dấu vết khác để xác minh suy đoán của mình.

"Này, anh đốc sát."

Tước sĩ Deville do dự rồi hỏi:

"Có phát hiện gì không?"

"Nếu phát hiện dễ như vậy, tôi tin rằng đồng nghiệp của tôi sẽ không chờ tới bây giờ."

Klein đáp đầy khách sáo, theo bản năng liếc vị nhà từ thiện này một cái.

Ngay khi hắn định dời mắt qua nơi khác, hắn bỗng phát hiện chiếc gương sau lưng tước sĩ Deville phản chiếu một bóng người màu trắng mỏng manh. Không, là những bóng người màu trắng chồng lên nhau, và méo mó! Bóng dáng ấy biến mất, Klein lại mang máng nghe thấy tiếng khóc.

Phù... Hắn thở ra một hơi thật dài nhằm điều chỉnh lại nỗi sợ hãi khiến hắn suýt thì rút súng ra.

Tăng linh cảm, mở linh thị, sớm muộn gì cũng bị dọa cho phát điên... Klein dùng cách cười nhạo để giảm bớt sự căng thẳng cho bản thân, sau đó lại nhìn về phía tước sĩ Deville.

Lúc này hắn đã thấy thứ gì đó khác biệt. Xung quanh vị tước sĩ Deville này thường có những bóng dáng mỏng, màu trắng và bóp méo thoáng hiện, làm cho ánh sáng ở khu vực này tối tăm cả đi. Mà mỗi một lần bóng trắng vụt lóe lại kèm theo tiếng khóc và rên rỉ hư ảo, người bình thường khó mà nghe thấy. Người bình thường ở trạng thái bình thường khó mà nghe thấy? Là vì ban ngày? Klein gật gật đầu.

Hắn đã có phán đoán sơ bộ cho vụ án này: Thứ quấn lấy tước sĩ Deville là những oán niệm, là linh tính còn sót lại được tạo ra từ thứ tình cảm khó từ bỏ nhất trước khi chết. Loại oán niệm và thứ còn sót lại nếu tích góp một khoảng thời gian, trở nên mạnh hơn gấp mấy lần thì sẽ biến thành hung linh khủng khiếp.

Nhưng tước sĩ Deville là một nhà từ thiện có tiếng, cho dù người soi mói như Benson cũng rất kính trọng ông ta, sao lại bị nhiều "oán niệm chết chóc" quấn lấy người như vậy? Trong ngoài bất nhất? Là thủ đoạn mang ý xấu của người phi phàm? Klein suy đoán các khả năng.

Hắn ngẫm nghĩ rồi mở miệng hỏi tước sĩ Deville: "Tước sĩ đáng kính, tôi có

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip