Chương 97: Thầy dạy giác đấu
Hai giờ chiều, bên ngoài một căn nhà hai tầng với phong cách cổ xưa dường như đã lâu không được sửa chữa, ngoại ô khu phía bắc.
Klein với bộ đồ đốc sát tập sự nhìn vườn hoa toàn cỏ dại với bức tường mọc không ít cỏ cây, ngạc nhiên nghiêng đầu hỏi:
"Thầy dạy giác đấu của tôi ở đây à?"
Người được tiểu đội Kẻ Gác Đêm lựa chọn chắc chắn là rất xuất sắc..
Leonard Mitchell khẽ cười một tiếng:
"Đừng vì nơi ở mà coi thường ông Gavin, tuy rằng không nhận được tước vị, nhưng ông ấy đã từng là một kỵ sĩ chân chính."
Nói tới đây, vị Kẻ gác đêm mặc áo sơ mi trắng, quần dài màu đen và đôi giày da không có móc cài này bỗng tỏ ra sầu não:
"Ông sống vào thời đại huy hoàng cuối cùng của kỵ sĩ, mặc áo giáp dũng sĩ xung phong lao tới những hàng súng và hỏa pháo, phá hủy đối thủ, san bằng chiến tuyến. Tiếc là bọn họ phải nghênh đón sự phát minh về súng trường hơi nước cao áp và súng máy, kể từ đó các kỵ sĩ dần lui ra khỏi vũ đài thế giới. Gavin cũng thế. Hơn hai mươi năm trước, đoàn kỵ sĩ Akhova của ông ta gặp phải quân đội với vũ khí tiên tiến nhất của nước cộng hòa Entis... Ôi, mỗi khi nhớ tới những chuyện này, tôi như chạm tới bụi bặm lịch sử, bị sự tang thương và số mệnh không thể xoay chuyển ấy làm cho xúc động, thơ ca bắt đầu nổi lên trong đầu, nhưng mà tôi lại không biết làm thơ."
Vậy anh nói nhiều như vậy làm gì? Klein vờ như không nghe thấy tiếng tự giễu của Leonard, hắn đề nghị một cách đứng đắn và nghiêm túc:
"Bạn đại học của tôi nói với tôi rằng, làm thơ là một chuyện rất cần tài năng bẩm sinh, tốt nhất là phải bắt đầu từ việc đọc "
Tuyển tập thơ ca cổ điển thời kỳ đầu Ruen"."
Leonard lập tức tỏ ra khoái trá tiếp lời:
"Tôi đã mua cho mình một bản thơ ca rồi, ngoài ra còn sách báo như Tuyển tập thơ Russel nữa. Tôi sẽ cố gắng khiến mình trở thành một vị Thi Sĩ Nửa Đêm, thưa ngài Thầy Bói."
Đây là đang ám chỉ đóng vai? Klein vờ như không hiểu gì cả:
"Vậy anh còn cần thêm một bộ sách về ngữ văn nữa."
"Ok, chúng ta vào thôi."
Leonard giơ tay đẩy cánh cửa sắt ra, đi theo con đường đủ cho hai người đi song song tới phía ngôi nhà.
Còn chưa tới gần, Klein đã thấy cửa nhà mở ra sau, một người đàn ông với thân hình cao lớn đi ra từ bên trong. Ông ta có mái tóc vàng được cắt ngắn, hai bên tóc mai đã có tóc trắng, khuôn mặt hằn lên dấu vết của gió sương, những nếp nhăn nơi trán, khóe mắt và miệng sâu và rõ.
"Các vị tới đây làm gì?"
Người đàn ông trung niên này trầm giọng hỏi.
"Chào ông Gavin, dựa theo giao kèo giữa ông và sở cảnh sát, vị đốc sát tập sự này của chúng tôi đến học giác đấu với ông đây."
Leonard mỉm cười giải thích.
"Giác đấu? Thời đại này không cần học giác đấu nữa rồi."
Gavin nhìn Klein bằng đôi mắt hơi đục ngầu, ngữ khí trầm và lắng:
"Cậu nên luyện tập rút và bắn súng, với biết sử dụng các vũ khí tiên tiến nhất."
Bị bóng ma tâm lý từ trận đánh với súng máy sáu ống và súng trường hơi nước cao áp? Klein không đáp lại, mà chỉ buồn cười liếc Leonard.
"Đối với cảnh sát mà nói, giác đấu là một môn vẫn bắt buộc phải nắm giữ. Phần lớn tội phạm mà chúng tôi phải đối mặt đều không phải lũ ác ma bắt buộc phải bắn chết ngay lập tức, thậm chí bọn họ còn không có
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền