Chương 2367: - Nó tới
Đấy thì tính là biện pháp rắm chó gì… Chu Phàm lặng lẽ oán thầm một câu, hắn hừ một tiếng nói:
- Ngươi tưởng ta là đồ ngốc à? Nếu thuyền không giúp ta, chẳng phải ta sẽ chết chắc rồi?
- Ngươi phải tin tưởng bản thân.
Anh Cửu nói:
- Nếu thuyền không giúp ngươi, cái chết của ngươi cũng có giá trị, chứng minh ngươi ở trong lòng thuyền, không phải quan trọng như ngươi nghĩ.
Chu Phàm không để ý tới Anh Cửu nữa, đây là một chủ ý tồi, hắn không thể lấy mạng của mình ra cược thuyền vào thời điểm mấu chốt có ra tay giúp hắn hay không, loại hành vi tìm chết này quả thực là càn quấy.
Thuyền khẳng định cũng nghe được, nếu hắn thực sự dám làm như vậy, nói không chừng sẽ chọc giận thuyền mà thái độ vốn vẫn có chút mơ hồ.
- Xem ra ngươi không có lòng tin đối với địa vị của mình ở trong lòng thuyền.
Anh Cửu nói:
- Nếu ngươi nguyện ý thử đi làm, ta có thể cho ngươi một kiện chí bảo.
- Ta sẽ không thử như vậy.
Chu Phàm thản nhiên nói:
- Cho dù ngươi cho ta mười kiện chí bảo, ta cũng sẽ không đi cược, nếu ngươi không có cách gì, vậy đừng phiền ta, ta muốn nghĩ biện pháp.
Anh Cửu thấy thái độ kiên quyết của Chu Phàm, nàng chỉ cười nói:
- Ta cũng biết ngươi không thể có gan làm như vậy, về phần biện pháp à, ta đã sớm nói với ngươi rồi, nếu ngươi muốn biện pháp khác, vậy chỉ có thể tự mình nghĩ.
Anh Cửu không lên tiếng nữa.
Một đêm trôi qua.
Chu Phàm vẫn không nghĩ ra biện pháp, hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời mờ mịt, mặt trời buổi sáng bị mây đen che phủ, hiện tại hắn chỉ có thể hi vọng lần này quan gia có thể cấp lực giống như lần Hồng Não Ma, nếu không thì hỏng rồi.
Hắn không nghĩ nữa, mà là thi triển thân pháp tiến về phía Thất Mộc Lý, trong lòng hắn thầm nghĩ: Hiện tại Thất Mộc Thành thế nào rồi?
…
Sáng sớm không có mặt trời, cũng không có gió tuyết, đại địa hoang dã thủy chung là một mảng trắng xoá.
Khi trời chưa sáng triệt để, Thất Mộc Thành đã biến thành ồn ào.
Nói đúng hơn thì, chắc là đại đa số người ở lại trong thành cả đêm không ngủ, người trong thành đều nghe nói tới chuyện tất cả người của mười thôn đều biến mất.
Khủng hoảng đã sớm bao phủ toàn bộ thành thị, ngày hôm qua, có một nhóm người đã rời khỏi Thất Mộc Thành.
Người Hiện tại vẫn chưa rời khỏi Thất Mộc Thành đều có đủ loại lý do, kỳ thật xét đến cùng cũng là vì sợ, nếu kiên quyết muốn đi, có thể đi rất nhanh.
Sợ hãi do dự đối với tương lai không xác định, khiến bọn họ ở lại tòa thành thị này.
Cho dù quan gia đã nhắc đi nhắc lại về tính nguy hiểm, nhưng bọn họ vẫn do dự.
Cho đến ngày hôm qua khi ban đêm hàng lâm, người trong thành mới ý thức được sự nghiêm trọng của sự việc, nhưng lúc này đã muộn rồi, Âm Ảnh Quái Quyệt ở ngoài hoang dã, khiến cho người thường căn bản không thể đi đường vào ban đêm.
Bọn họ chỉ có thể thấp thỏm bất an qua đêm ở trong thành, thu thập hành lý, chuẩn bị chờ trời vừa sáng, sẽ theo hộ vệ đội tuần tra của Thất Mộc Lý rời khỏi, tiến vào trong hoang dã.
Nhưng cho dù trời đã sáng, không phải nói ra khỏi cửa thành là có thể rời khỏi, không có võ giả quan gia hộ vệ, nhiều người như vậy di chuyển, sẽ chỉ dẫn tới sự ngấp nghé của vô số quái quyệt.
Về phần thương nhân, một số thế gia nhỏ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền