Chương 2388: - Ngươi dựa vào cái gì mà kiêu ngạo như vậy
Hoa Phi Hoa đương nhiên cũng nhìn ra Chu Phàm là cố ý dẫn hắn ra, nhưng hắn vẫn không chút để ý đi ra, bởi vì ở Đại Ngụy, hắn đương nhiên không tính là tồn tại vô địch, nhưng ở Hàn Bắc Đạo, có tu sĩ nào có thể là đối thủ của hắn?
Hắn không nghĩ ra có bất kỳ đạo lý nào lại phải sợ Chu Phàm?
Nếu là như vậy cũng sợ, vậy sau này hắn đừng làm gì nữa.
- Không ngờ loại người có thân phận như ngươi cũng đi làm dao cho người khác.
Chu Phàm có chút cảm khái nói.
- Đoan Mộc Tiểu Hồng không ở Hàn Bắc Đạo, ngươi lại bỏ thành mà ra, ngươi dựa vào gì mà kiêu ngạo như vậy?
Trên mặt Hoa Phi Hoa lộ ra vẻ khinh thường:
- Ngươi có thể dựa vào gì để thắng ta?
- Vì sao ngươi một mực là người hỏi? Ngươi sợ à?
Chu Phàm cười hỏi lại.
Hoa Phi Hoa bật cười, hắn cười không kiêng nể gì, tuyết trắng rất dày trải trên mặt đất sinh ra hoa muôn hồng nghìn tía.
Hoa nở từng đóa, hoa mọc thành biển.
Băng thiên tuyết địa thành một mảng biển hoa, giống như đông lạnh đã hết, mùa xuân đã tới.
Chu Phàm chỉ còn một chút đất để đứng chân, ngàn vạn đóa hoa đang hấp thu chân nguyên của hắn, hấp thu huyết khí của hắn.
Đây là phù chủng Phệ Linh Chi Hoa của Hoa Phi Hoa, Phệ Linh Chi Hoa vừa nở, tu sĩ tầm thường căn bản khó có thể ngăn cản.
- Ngươi dựa vào gì mà kiêu ngạo như vậy?
Hoa Phi Hoa nhẹ giọng hỏi:
- Nếu không có thư viện, ngươi có tư cách gì làm đối thủ của ta?
Người nên kiêu ngạo là hắn mới đúng.
Chu Phàm nhìn ngàn vạn đóa hoa nở ộ, trên mặt hắn hiện ra nụ cười tà khí quỷ dị.
- Ờ, đúng là hoa nhỏ xinh xắn.
Hắn khen một câu, sau đó hai tay giang ra, để mặc mình ngã vào trong biển hoa nở rộ, lăn qua lăn lại, hắn đang cười khanh khách, trên người dính đầy cánh hoa tươi đẹp.
Phù chủng Phệ Linh Chi Hoa dường như khó có thể mang tới bất kỳ tác dụng gì đối với ‘Chu Phàm’, bởi vì đây không còn là Chu Phàm, mà là Anh Cửu.
Sắc mặt Hoa Phi Hoa nghiêm lại, hắn nhẹ giọng lẩm bẩm:
- Phụ thân à? Thì ra đây là chỗ dựa của ngươi, nhưng như vậy mà muốn thắng ta sao?
Toàn thân Hoa Phi Hoa hiện ra phù lục hoa văn nhiều tới đếm không hết, hoa trong biển hoa biến thành càng lúc càng rực rỡ, còn lờ mờ mang theo liệt diễm cuồn cuộn, hắn đã dùng tới Liệt Diễm Kiếp Lực của mình.
Thân thể Anh Cửu đang lăn qua lăn lại trên biển hoa bắt đầu nhanh chóng bị hút thành người khô, hỏa diễm đỏ thẫm vẫn đốt cháy nàng, khiến cho nàng phát ra tiếng hét thảm cực kỳ thê lương.
Hoa Phi Hoa hờ hững nhìn, cho đến khi xương cốt ở trong biển hoa lửa bị đốt thành hạt bụi rất nhỏ, trên mặt hắn lộ ra nụ cười, chỉ là nụ cười còn chưa triệt để hiện lên đã cứng lại.
Ở chỗ đã bị cháy đến cặn cũng không còn đó, hỏa diễm đang nhanh chóng rút đi, cặn xương bay về, hình ảnh thời gian giống như nhanh chóng lùi lại, Anh Cửu lại khôi phục bộ dạng trước đó, nàng cười nói:
- Tới giết ta đi, nếu ngươi không giết được ta, ngươi sẽ phải chết.
Sâu trong lòng Hoa Phi Hoa sinh ra hàn ý khó có thể ức chế, người này là thế nào, vì sao chịu phù chủng Liệt Diễm Kiếp Lực của hắn cũng không chết?
Điều đó là không thể.
Hoa Phi Hoa biết khẳng định là chỗ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền