Chương 2396: - Đừng đi lên (2)
Biểu cảm nghiêm túc trên mặt thiếu nữ tản đi, nàng cười ngọt ngào, nói:
- Chờ sau này ta sẽ nói với ngươi, ta cũng không ngờ ‘Minh Minh Chi Trung Tự Hữu Thiên Ý’ lại không chống đỡ được tới cuối cùng, làm hại ngươi tiến vào trong ác mộng nguy hiểm như vậy.
- Ác mộng này rốt cuộc là thế nào?
Nghi hoặc trong lòng Chu Phàm càng lúc càng nhiều,
- Lần trước ở trong hắc quang thế giới, người cuối cùng nói chuyện với ta chắc không phải là ngươi chứ?
- Chính là ta.
Thiếu nữ gật đầu nói:
- Thời gian không còn nhiều, chuyện của ác mộng này rất phức tạp, ta không thể nói với ngươi, ta còn có một chuyện rất quan trọng muốn thương lượng với ngươi.
- Chuyện gì?
Trong lòng Chu Phàm dâng lên cảm giác vi diệu, thuyền lại nói có việc muốn thương lượng với hắn?
- Không phải ngươi gặp Vân Yên Chủ à?
Thuyền khẽ cười nói:
- Nó có chút tác dụng đối với ta, cho nên ta hi vọng có thể mượn thân thể của ngươi để săn nó, ngươi có nguyện ý giúp ta không?
Thuyền muốn săn Vân Yên Chủ… Chu Phàm giật mình,
- Có thể nói cho ta biết nó có ích lợi gì đối với ngươi không?
Lúc trước hắn gặp phải nhiều quái quyệt không thể biết cấp như vậy, thuyền đều không lên tiếng, vì sao lại sinh ra hứng thú với Vân Yên Chủ?
- Cái này là bí mật.
Thuyền cười khẽ, chớp chớp mắt trái,
- Giúp ta săn nó, đối với ngươi cũng có lợi, không phải sao?
- Nhưng ngươi mượn thân thể ta, liệu có tạo thành… Đối với thân thể ta không…
- Đương nhiên là không.
Thuyền cười ngắt lời:
- Chẳng lẽ ngươi còn không tin ta à?
Chu Phàm hơi trầm mặc nói:
- Nếu ta không đáp ứng, ngươi cũng có thể trực tiếp phụ thân lên người ta đúng không?
- Vậy sao được?
Thuyền có chút tiếc nuối nói:
- Nếu ngươi không muốn, ta chỉ có thể từ bỏ đi săn Vân Yên Chủ.
- Nếu ngươi nguyện ý, ra ngoài chỉ cần gọi thầm ta ở trong lòng, ta có thể phụ thân… À, đúng rồi, ngươi không cần cố ý mất thời gian tới gần nó, ta có thể cấp tốc tới nơi.
- Vân Yên Chủ đã xuất hiện được một đoạn thời gian, vì sao hiện tại mới động thủ?
Chu Phàm lại có chút khó hiểu hỏi.
- Vì sao hiện tại mới động thủ?
Trên mặt thuyền lộ vẻ buồn rầu nói:
- Nó tốt xấu gì cũng là quái quyệt không thể biết cấp, ta phải chuẩn bị, cho nó một chút mặt mũi chứ…
Nói đến đây, thuyền ngẩng đầu nhìn về phía bậc thang xám trắng đi thông tới tầng thứ chín, nàng cười nói:
- Tên gia hỏa bên trên đã phát hiện không thích hợp, chúng ta phải ra ngoài, nhớ kỹ, nếu nguyện ý kêu gọi ta…
Sương mù màu xám hiện ra, bao bọc Chu Phàm, cảm giác trời đất quay cuồng lại truyền đến.
Khi Chu Phàm mở mắt, ánh vào trong mắt là rừng tuyết, hắn thật sự đã ra khỏi ác mộng.
Sắc mặt hắn biến thành có chút vi diệu, hắn có thể dễ dàng ra khỏi ác mộng như vậy, chứng tỏ đó đúng là thuyền, vậy lời nàng nói…
Hắn thậm chí không có tâm tư để ý tới chuyện mình tiến vào Đan Kiếp Cảnh hậu kỳ, hắn suy tư lại mấy lượt những gì thuyền đã nói trong mộng cảnh, sau đó đứng lên, đi ra ngoài rừng tuyết.
Chu Phàm đương nhiên sẽ không vội vã kêu gọi thuyền, hắn nghĩ kỹ một chút mới biết nên làm thế nào.
Vân Yên Chủ ở Bên Băng Cực Châu vừa hay vào hôm nay tiến vào trạng thái tiêu thực, mấy ngày này sẽ không ăn thịt người nữa.
Đến buổi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền