Chương 53: Vệ cổ
Hai người một chó xuyên qua nửa thôn đã dần dần tỉnh giấc, đứng trước một tiểu viện có hàng rào vây quanh.
- Nhất Mộc thúc, A Phàm, các ngươi tới rồi à.
Sầu Hầu từ trong tiểu viện đi ra, trong tay hắn cầm gậy trắng, trên đầu còn đội một cái vung nồi màu đen.
- Dậy sớm thế, Sầu Hầu.
Khóe miệng Chu Phàm giật giật cố nặn ra một nụ cười, tạo hình này của Sầu Hầu cũng quá khó coi rồi.
- Oa
Sầu Hầu nhìn lão cẩu dưới chân Chu Phàm, bảo:
- Đây là Lão Huynh mà cha ta nói à? Cha ta quá keo kiệt, không mua cho ta một con như vậy.
Trương Mộc Tượng đứng sau lưng Sầu Hầu gõ lên cái vung nồi trên đầu Sầu Hầu một cái:
- Đừng có lải nhải ở trước cửa nhà, đi mau đi không muộn.
Sầu Hầu không dám nói lung tung nữa, Chu Phàm cười nói:
- Mộc Tượng thúc.
Nếu không phải Trương Mộc Tượng ra mặt, Chu gia chưa chắc đã có thể mua được Lão Huynh.
Trương Mộc Tượng gật đầu, hắn lại khách khí chào Chu Nhất Mộc:
- Chu đại ca.
Số tuổi thọ của Sầu Hầu là ba mươi hai, cũng khó tránh khỏi phải vào đội tuần tra.
Bốn người cùng nhau đi tới ven thôn, Sầu Hầu và Chu Phàm đi phía sau, hắn cười hì hì giơ gậy trong tay về phía Chu Phàm nói:
- A Phàm, đây là vũ khí của ta, mấy ngày nay ta đều ở nhà luyện côn pháp.
Chu Phàm cầm lấy gậy trắng, trường côn màu trắng thuần thuận theo bàn tay truyền tới một trận hàn ý, giống như là cầm một khối hàn băng vậy.
Ánh mắt Chu Phàm lộ ra vẻ kinh ngạc hỏi:
- Gậy này…
- Đây là từ thân chính của Hàn Cốt Bạch Thụ nhà ta vót thành, ta gọi nó là Hầu Côn.
Sầu Hầu đắc ý nháy mắt mấy cái.
Hàn Cốt Bạch Thụ?
Chu Phàm chưa từng nghe qua loại cây này, hắn đưa lại Hầu Côn cho Sầu Hầu.
Hầu Côn hiển nhiên là chuyên môn chế tác cho Sầu Hầu, bởi vì Hầu Côn hoàn toàn là cao tới lông mày Sầu Hầu.
Gậy trước nay là cao tới lông mày thì sử dụng mới linh hoạt thuận tay, cho nên mới có cách nói tề mi côn.
Chu Phàm cao hơn Sầu Hầu nửa cái đầu, muốn dùng Hầu Côn này, hiển nhiên sẽ ngắn đi không ít, nếu sử dụng sợ rằng sẽ có chút không thuận tay.
- Hàn Cốt Bạch Côn, ngươi đúng là bạo tay.
Chu Nhất Mộc nghe thấy đối thoại của hai vị thiếu niên, hắn có chút kính nể nói với Trương Mộc Tượng,
- Lão Trương gia làm thợ mộc ba đời, trồng được một gốc Hàn Cốt Bạch Thụ như vậy, lần trước có người ra giá tiền cao ngươi cũng không muốn bán, không ngờ lại dùng ở trên người Sầu Hầu.
Trương Mộc Tượng nhếch miệng cười cười:
- Nếu Hầu nhi mà chết, bà nương nhà ta sẽ không sinh con nữa, trong nhà sẽ tuyệt hậu, còn coi cây đó như bảo bối không nỡ chặt, ta đoán các lão tổ tông của Trương gia, sẽ tức giận đến từ trong mộ chui ra đánh chết ta mất.
Trương Mộc Tượng nghe tiếng gà gáy ở cách đó không xa, trên mặt hắn lộ ra một tia bất đắc dĩ, nói:
- Đáng tiếc là Hàn Cốt Bạch Thụ quá cứng, quá phí đao phủ, vì chặt nó thành gậy thích hợp, ba huyền tệ trong thôn cấp cho và tiền trong nhà, cơ hồ đều phải ném vào, mới miễn cưỡng chế được nó thành trường côn, bằng không chắc cũng mua cho Hầu nhi một con như Lão Huynh rồi.
- Thế được rồi, Hàn Cốt Bạch Côn có thể đả thương quái quyệt, có nó Sầu Hầu sẽ không sao.
Chu Nhất Mộc hơi gật đầu nói.
Chu gia nghĩ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền