Chương 62: Hợp tác (2)
Trịnh Chân Mộc cười khẽ một tiếng, nói với vẻ khinh thường:
- Điều lệ trong đội đúng là nói như vậy, nhưng trên thực tế thao tác lại rất khó, hai người một tổ, nếu có một người chết, là rất khó xác nhận người còn lại có lâm trận bỏ chạy hay không, vả lại đã chết rồi, người còn lại có bị phạt hay không cũng có liên quan gì tới người chết?
Chu Phàm trầm mặc một chút, hắn xem như đã hiểu rồi, trong lòng cũng minh bạch, không phải tất cả đội viên dạy người mới đều thẳng thắn thành khẩn giống như Trịnh Chân Mộc, Trịnh Chân Mộc thẳng thắn như vậy, có một bộ phận nguyên nhân là vì Lỗ Khôi.
- Đương nhiên, hại chết những người mới các ngươi cũng không có lợi ích quá lớn, chúng ta cũng sẽ không làm chuyện như vậy, sau khi các ngươi chết, trong thôn sẽ tiến hành điều tra đối với người sống sót, đối với chúng ta mà nói cũng là một loại phiền phức.
Trịnh Chân Mộc lại chậm rãi nói,
- Hơn nữa cộng sự cũng không dễ tìm.
- Nếu ngươi chết, ta có thể sẽ phải một mình tuần tra rất lâu mới có cộng sự mới.
- Cộng sự trước của ngài chết rồi à?
Chu Phàm bỗng nhiên mở miệng hỏi.
Trịnh Chân Mộc hơi sửng sốt, có điều hắn vẫn lắc đầu nói:
- Không, vị cộng sự trước của ta bị Lỗ đội trưởng tách ra, cũng là một trong ba người vừa rồi.
Chu Phàm nhíu mày hỏi:
- Không phải ngươi nói cộng sự là vĩnh cửu à? Vì sao Lỗ đội trưởng muốn tách các ngươi ra?
Trịnh Chân Mộc cười lạnh nói:
- Đó là vì nhân thủ không đủ, Lỗ đội trưởng chỉ có thể dỡ tổ ra để dẫn dắt những người mới các ngươi, đương nhiên chúng ta cũng đồng ý, dẫn người mới tuy nguy hiểm một chút, nhưng cũng có thể có được một số lợi ích.
- Đi thôi, chúng ta vừa đi vừa nói, khu vực chúng ta tuần tra không phải nơi này.
Trịnh Chân Mộc bước vào trong tiểu đạo trước.
Chu Phàm cất bước đi theo, Lão Huynh bên cạnh hắn thì lười biếng đi theo cạnh chân hắn.
Chu Phàm vừa bước một bước vào tiểu đạo, tim hắn lại đập mạnh một cái.
Sắc mặt Chu Phàm rất quái dị, dã ngoại và trong thôn quả nhiên khác nhau, đó là một loại cảm giác không thoải mái rất kỳ lạ.
Vẻ mặt lười biếng của Lão Huynh cũng thay đổi, nó phát ra tiếng gừ gừ, cặp mắt vô thần đó biến thành có chút sắc bén.
Trịnh Chân Mộc giống như không phát hiện, tiếp tục tiến về phía trước.
Chu Phàm chỉ có thể đuổi theo.
- Muốn sống sót khi tuần tra, có ba nguyên tắc lớn.
Trịnh Chân Mộc đang đi, bỗng nhiên dừng bước xoay người nhìn Chu Phàm,
- Nguyên tắc thứ nhất là tập trung tinh thần, hiện tại ngươi đừng quay đầu, nói cho ta biết, vừa rồi ngươi đi qua một cây đại thụ vỏ trắng đúng không?
Chu Phàm không quay đầu, hắn chỉ nhắm mắt lại một chút, nói:
- Không quá đúng, vỏ cây đó là dưới trắng trên xám.
Trịnh Chân Mộc hờ hững hỏi:
- Vậy cây cao bao nhiêu? Lá cây màu gì hình gì?
- Cây cao khoảng ba trượng, lá cây hình quạt to bằng bàn tay, có một bộ phận là màu xanh nhạt, có bộ phận là màu tím sẫm, màu tím sẫm là lá già, bởi vì lá rụng trên mặt đất đều là màu tím sẫm.
Chu Phàm thản nhiên nói.
Lần này trên mặt Trịnh Chân Mộc đã lộ ra vẻ kinh ngạc, nói:
- Ngươi là làm sao mà biết được?
Câu hỏi là hắn lâm thời chuẩn bị, ở trong mắt hắn, Chu Phàm không thể chuẩn bị trước đáp án, chẳng lẽ người này có năng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền