Chương 69: Hắc thú
- Vậy xem ra tốt nhất là trời đừng mưa.
Chu Phàm thở dài nói.
- Đáng tiếc có mưa hay không lại không phải là chúng ta có thể quyết định.
Trịnh Chân Mộc cười khổ nói,
- Mỗi khi đến mùa hè, số lần mưa sẽ nhiều lên, hiện tại đã mấy ngày rồi trời không mưa, ta thấy trời mưa cũng trong mấy ngày nay thôi.
Hai người lại đứng dậy tuần tra, Đạo Hài Tử lại tới, chúng tận tình chơi đùa trên ruộng lúa.
Nhìn những quái quyệt giống như u hồn này, Chu Phàm luôn có một loại cảm giác không quá chân thực, hắn hỏi Trịnh Chân Mộc:
- Những Đạo Hài Tử này mỗi ngày đều sẽ tới đây vào lúc này sao?
Trịnh Chân Mộc lắc đầu nói:
- Không nhất định, có đôi khi buổi sáng đã tới rồi, có đôi khi mấy ngày cũng sẽ không tới, có đôi khi lại giống như bây giờ đến liên tục mấy ngày.
Đạo Hài Tử như hư ảo bay tới bay lui trên ruộng lúa, phát ra tiếng cười quái dị.
Chu Phàm nhìn một màn này, hắn có chút khó hiểu hỏi:
- Vì sao chúng lại thích ruộng lúa như vậy? Hay là chúng thích gì đó ở trong ruộng lúa?
Trịnh Chân Mộc lắc đầu nói:
- Không biết, quái quyệt vốn không thể phỏng đoán theo lẽ thường, có người nói chúng là thích màu vàng của ruộng lúa.
- Vậy sau khi cắt lúa, chúng còn tới không?
Chu Phàm hỏi, nếu thích màu sắc của ruộng lúa, sau khi cắt lúa, những Đạo Hài Tử này chắc sẽ không tới mới đúng.
- Sẽ không tới nữa.
Trịnh Chân Mộc nói một cách khẳng định.
Không tới nữa… Vậy nghe thì quả thật rất giống như thích màu sắc của ruộng lúa, Chu Phàm hơi suy tư một chút rồi không tiếp tục nghĩ nữa.
Nắng rất gắt.
Tiểu đạo tuần tra nóng như lò nướng, sóng nhiệt bốc lên trên.
Hai người Chu Phàm rất nhanh đã đầm đìa mồ hôi, không tới một lúc hai người không chịu nổi chỉ có thể đứng ở dưới tán cây ven đường để hóng mát.
Cỏ nhỏ dưới chân cũng bởi vì bị ánh mặt trời thiêu đốt, lá cây mệt mỏi cuộn lại.
Chu Phàm uống ngụm nước, làm dịu đi hỏa khí trong cổ họng, hắn lại đút cho Lão Huynh đã nóng tới thè lưỡi một chút nước.
Chỉ là khi Chu Phàm đóng nắp bình, hắn cau mày.
Đạo Hài Tử không sợ ánh mặt trời vẫn rong chơi trong ruộng lúa bỗng nhiên hợp thành một đoàn mây ánh sáng màu trắng, nhanh chóng lướt qua bù nhìn ở ven ruộng, nhanh chóng rời xa ruộng lúa.
- Ngươi nhìn bên kia ruộng lúa kìa.
Chu Phàm mở miệng nhắc nhở Trịnh Chân Mộc đang uống nước.
Trịnh Chân Mộc lập tức buông bình nước, khi hắn nhìn thấy một màn Đạo Hài Tử rời xa ruộng lúa, hơi biến sắc nói:
- Sao lại đi vào lúc này? Chúng trước nay là chơi đến khi gần hoàng hôn mới đi mà.
Trịnh Chân Mộc nói xong, đồng thời sắc mặt ngưng trọng vẫy tay với Chu Phàm.
Hai người lui về phía đến bên rìa thôn, mắt bọn họ một mực cảnh giác nhìn ruộng lúa.
Chuyện khác thường tất có nguyên nhân, đối với cách làm cẩn thận này của Trịnh Chân Mộc, Chu Phàm đương nhiên không có bất kỳ dị nghị gì.
Chu Phàm lại nhìn lão cẩu bên cạnh, Lão Huynh đang ngồi đã tứ chi đứng thẳng, thân thể của nó hơi cong lại, bình tĩnh nhìn ruộng lúa.
Chu Phàm thấy vậy trong lòng lại căng thẳng, hắn lại giương mắt nhìn về phía ruộng lúa vô cùng bình tĩnh, bên trong ruộng lúa hoặc là thật sự tồn tại gì đó.
Trịnh Chân Mộc không nói gì, hắn chỉ nắm chặt trường thương trong tay, kinh nghiệm của hắn phong phú hơn, hắn cảm thấy không thích hợp.
Toàn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền