Chương 102 : Tối ưu hóa kỹ năng Sao chép
"Anh hai, em cũng đi."
Tam Cẩu chủ động xin theo cùng.
Tiết Thanh minh lần trước, Tam Cẩu đi theo anh hai ở Bàn Thạch Lĩnh gặp phải nhiều chuyện kỳ lạ như vậy, sau đó phải rời đi giữa chừng, cậu vẫn cảm thấy chưa thỏa mãn.
Lần này trở lại Bàn Thạch Lĩnh, làm sao có thể không có phần của cậu?
Giang Dược gật gật đầu, cũng không phản đối.
Hàn Dực Minh lại có chút khó khăn, chuyện trên trấn còn chưa kết thúc nữa đây.
Lúc này, mấy đội viên lục tục đi tới, trong tay bọn họ đều cầm điện thoại di động. Rõ ràng, họ đang chịu trách nhiệm giám sát điện thoại di động của những Kẻ sao chép.
Trong nhóm chat trên điện thoại di động, Triệu Thủ Ngân đang phát cuồng!
"Lũ các ngươi chết dí đâu cả rồi?"
"Trấn Vân Khê rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
"Nhà ta rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
"Có ai còn sống không?"
Nhóm chat chưa từng vắng vẻ như vậy, chỉ có một mình Triệu Thủ Ngân spam màn hình.
Kẻ sao chép ở trấn Vân Khê, ngoại trừ Vương Phúc Tài còn đang trong trạng thái gây mê, những kẻ khác đều bị thiêu thành tro bụi.
Phía Tinh Thành bên kia, tuy Giang Dược không hỏi, nhưng nhất định là hành động cùng một lúc. Về phần cuối cùng có tiếp thu ý kiến của Giang Dược hay không, trực tiếp giết chết đốt cháy hay lưu lại làm thí nghiệm, Giang Dược cũng không định hỏi thăm làm gì.
Cơ bản dù hắn có nói thế nào chăng nữa, chỉ sợ cũng không thay đổi được quyết định của cái tay đồng đội heo phía trên kia.
Giang Dược bỗng nhiên nói:
"Đưa điện thoại di động của lão Khang cho tôi."
Giang Dược hiển nhiên không thể dùng điện thoại di động của Vương Phúc Tài được nữa. Nhưng điện thoại của lão Khang, có lẽ vẫn còn một ít tác dụng!
"Anh Nhị Cẩu..."
Giang Dược vừa xoay người thì Vương Tường chạy tới từ phía sau.
Tam Cẩu sửng sốt:
"Vương Tường, anh gọi anh hai em là gì cơ?"
"Anh Nhị Cẩu đó!"
Vương Tường nói với lẽ đương nhiên.
Tam Cẩu phì cười một tiếng:
"Anh hai em không đánh anh hả?"
Tam Cẩu ngẫu nhiên cũng sẽ đùa giỡn gọi Giang Dược là anh Nhị Cẩu, lần nào cũng bị ăn no đòn, thế cho nên cậu chỉ có thể ngẫm lại cái xưng hô này trong đầu.
Hiện giờ cư nhiên có đại hiệp gọi ra ngay trước mặt, hơn nữa còn không bị đánh?
Thật không công bằng, em có còn là em họ của anh hay không? Người ngoài gọi thì được, em không gọi được là sao?
"Vương Tường, đừng lo lắng, anh trai em hẳn là cũng sắp được thả ra rồi."
Lúc nói lời này, Giang Dược cố ý liếc mắt nhìn chú Hàn một cái.
Hàn Dực Minh cười gượng nói:
"Nhanh thôi nhanh thôi, chỉ cần chờ thêm vài bữa."
Vụ án của Kẻ sao chép đã được phơi bày, những hung thủ bị bắt trước đó là vô tội, bất kể là về tình hay về lý, đều phải nhanh chóng được thả tự do.
"Đúng rồi, Vương Tường, trở về nói cho mẹ em biết, hiện tại hẳn là có thể rời khỏi trấn."
"Thật sao?" Vương Tường sáng mắt lên.
Không riêng gì Vương Tường, cư dân trấn Vân Khê chung quanh quả thực không ít, nghe xong lời này, đều kích động khó hiểu.
Mấy ngày nay họ bị nhốt trong địa ngục, đi ra ngoài không được, suốt ngày giãy giụa trong sợ hãi cùng tuyệt vọng, giờ phút này nghe nói rốt cục có thể thoát khỏi trấn Vân Khê, sao có thể không mừng rỡ như điên? Đây hoàn toàn là sống sót qua tai nạn a!
"Chẳng lẽ thiêu những hài cốt kia thật sự có thể trấn áp ma quỷ?"
"Nói vậy,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền