Chương 112 : Ma quỷ gì mà chịu đòn kém thế?
Kiếm khí vừa ra, núi non ảm đạm, thiên địa biến sắc.
Thân kiếm đỏ thẫm chém một trảm giữa hư không, từng sợi xích quỷ mà đạn bắn cũng không tạo ra được vết trầy nào lại trở nên yếu ớt như dây gai, vừa chạm là đứt.
Dao sắc cắt đậu phụ, cũng chỉ đến vậy thôi.
Pặc pặc pặc!
Dưới sự công phá của lưỡi kiếm, mạng lưới đan dệt từ những sợi xích quỷ nhanh chóng tiêu tán, nháy mắt chia năm xẻ bảy, rơi rụng lả tả.
Những lệ quỷ bị Triệu Thủ Ngân khống chế phảng phất như sâu trong xương tủy có một loại e ngại trời sinh với lưỡi kiếm, nhìn thấy những sợi xích quỷ bị chặt đứt dễ dàng như thế, chúng càng lộ vẻ sợ hãi, nhao nhao chạy tứ tán ra phía ngoài.
Xẹt!
Lưỡi kiếm chém ra một vệt sáng đỏ, thế như sấm chớp, bao trùm tất cả.
Ánh kiếm một đường đánh đâu thắng đó, mấy con ác quỷ bị ánh kiếm chém qua, thật giống như đá băng ném vào lò sưởi, kêu xèo xèo một tiếng, nháy mắt tan tành mây khói.
Triệt triệt để để hồn phi phách tán!
Hiển nhiên lưỡi kiếm này đã bị đè nén quá lâu, chỉ mấy con quỷ tép riu không thể nào thỏa mãn được khẩu vị của nó.
Nó đòi hỏi một bữa tiệc lớn.
Trước mắt, bữa tiệc ngon lành nhất không gì khác hơn chính là một hơi chém giết tất cả oán linh quỷ dữ ở tại hiện trường.
Ánh kiếm đan xen, bất kể là tốc độ hay khí thế tựa như một con hổ đói nhào vào bầy dê.
Số lượng dê có nhiều hơn đi nữa, đối mặt với hổ đói cũng không có tác dụng gì.
Dưới sự công kích của lưỡi kiếm, những con quỷ mà người phàm hoàn toàn không cách nào đối kháng kia lại không khác gì con rối gỗ, bị chặt đứt từng mảng từng mảng, hóa thành tro tàn.
Chỉ trong khoảnh khắc, mấy chục con quỷ mà Triệu Thủ Ngân vất vả chế tạo đã bị chém sạch sẽ, một con cũng không còn. Con trốn xa nhất cũng không đi quá khỏi phạm vi một ngàn mét.
Tình thế nghịch đảo giống như ở từ đường nhà họ Giang lúc trước, đều là nghịch đảo một cách cường thế, nghiền ép một cách cường thế.
Trưởng ban La nhìn ngây người, Tam Cẩu cũng nhìn ngây người, thậm chí cả Giang Dược cũng ngây ra như phỗng.
Trước đó hạt kiếm châu này chạy ra từ tranh tường, Giang Dược đã biết nó nhất định có thâm ý khác, cũng đoán được nó hẳn là một loại át chủ bài nào đó.
Nhưng hắn tuyệt đối không thể tưởng tượng được, con át chủ bài này lại mạnh mẽ đến mức ấy.
Đây chính là mấy chục con lệ quỷ a!
Bất kỳ con nào chui vào thành phố cũng đủ để gây họa cho một khu dân cư, thậm chí cả một quận.
Nếu đưa hết mấy chục con lệ quỷ này vào Tinh Thành, chỉ sợ toàn bộ Tinh Thành sẽ bị nháo đến gà chó không yên, vĩnh viễn không có ngày an bình.
Vậy mà ngay vùng hoang dã này, dưới chân núi Đại Kim, mấy chục con lệ quỷ đối mặt với một lưỡi kiếm sắc bén lại không chịu nổi một kích, không hề có bất kỳ sức chống trả nào!
Sự tương phản sức mạnh này cũng quá lớn.
Nếu như có kiếm này trong tay, lo gì không giết được quỷ?
Trưởng ban La khó nén vẻ kích động, nhìn lưỡi kiếm xoay quanh giữa không trung, bên tai nghe nó rít lên với lòng nhiệt tình tràn ngập, nhất thời tâm tư ông xoay chuyển liên hồi.
Trưởng ban La vốn thỉnh thoảng còn cảm thấy một chút hoang mang với công việc hiện tại của mình, giờ lại lập tức tràn đầy ý chí chiến đấu, cảm thấy
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền