Chương 464 : Bùa quỷ
Nhìn Liễu Vân Thiên cố gắng ép hỏi theo cách này, Giang Dược không khỏi cảm thấy buồn cười.
Rõ ràng, dù cho những sự thật tàn nhẫn đã bày ra trước mắt, Liễu Vân Thiên vẫn không muốn tin tưởng tất cả những điều đó là thật, vẫn ôm ấp một tia hy vọng mong manh.
Đương nhiên, đây là tâm lý của một người mẹ, Giang Dược có thể thấu hiểu phần nào.
Có điều cách ép hỏi này chắc chắn sẽ không mang lại kết quả gì.
Người phụ nữ kia chưa bao giờ thấy Liễu Vân Thiên hung dữ như vậy, nhất thời cũng hoảng sợ.
"Tôi... Tôi không biết gì cả. Việc con gái cô mất tích không liên quan gì tới tôi."
Liễu Vân Thiên nghiến răng nghiến lợi, hai mắt đỏ bừng trừng mắt nhìn người đàn bà này, như muốn nuốt chửng mụ ta.
"Tôi... tôi thật sự không biết. Tôi chỉ đến đây để xem một chút mà thôi."
Giang Dược lạnh lùng nói:
"Cuối cùng hỏi bà một lần nữa, ai sai bà đến đây? Nếu câu trả lời tiếp theo của bà không liên quan đến vấn đề này, tôi đảm bảo hai tai bà sẽ lìa khỏi đầu."
"Tôi nói, tôi nói... Tôi sẽ nói hết."
Đừng nhìn mụ ta có vẻ ngang bướng, vừa nhận ra nguy hiểm sắp đến, biết chắc Giang Dược không hề đùa giỡn, trong lòng mụ ta rõ ràng đang hoảng loạn.
"Mau nói!" Liễu Vân Thiên quát lớn.
"Là chồng của cô."
Người phụ nữ kia nói với vẻ cầu xin.
"Hoàng Tiên Mãn?"
"Tôi không biết tên anh ta là gì, nhưng tôi biết anh ta. Ba người các cô trước đây thường xuyên đi dạo trong khu nhà này, tôi biết anh ta là chồng của cô."
"Anh ta sai chị đến đây làm gì? Hiện anh ta đang ở đâu?"
"Tôi cũng không biết. Anh ta chỉ bảo tôi thi thoảng tạt qua nhà cô một chút, nếu có người lạ đến, nhất định phải đi dò xem thử rồi kịp thời thông báo anh ta."
"Bà liên lạc với anh ta bằng cách nào?"
Giang Dược chất vấn.
"Tôi không cần gọi điện gì cho anh ta. Anh ta đã đưa cho tôi một mảnh giấy kỳ lạ, chỉ cần tôi đốt mảnh giấy đó, anh ta nói mình sẽ biết được tình hình và nhanh chóng trở về."
"Thế bà đã đốt nó chưa?"
"Còn chưa kịp làm gì. Tôi mới đến đây xem có ai đột nhập hay không, đã bị các cậu cản lại! Tôi mà biết giữa các người có nhiều chuyện mờ ám như vậy, còn lâu tôi mới dính líu vào. Anh ta cũng không cho tôi bao nhiêu, chỉ là một chút đồ ăn mà thôi."
Người phụ nữ này nhìn Giang Dược, rồi lại nhìn Liễu Vân Thiên, không biết trong lòng đang nghĩ gì.
Có điều từ ánh mắt của mụ ta, có vẻ như không phải chuyện gì tốt. Có thể mụ ta cho rằng Giang Dược và Liễu Vân Thiên có mối quan hệ mờ ám, và Hoàng Tiên Mãn đã phát hiện ra nên mới sai khiến mụ ta làm mật thám.
Giang Dược không hơi đâu quan tâm đến những suy nghĩ hoang đường của mụ ta. Hắn buông dao xuống, nhàn nhạt hỏi:
"Tờ giấy kia đâu?"
"Ở nhà tôi."
"Trong nhà bà còn ai?"
"Chẳng còn ai cả, chồng tôi bỏ đi với người phụ nữ khác, con trai sang nước ngoài du học, giờ cũng không về được, sống chết không rõ."
"Nhà bà ở đâu?"
"Bên tòa nhà đối diện, nếu không thì sao tôi có thể biết cô Liễu về nhà?"
"Đi, tới nhà bà."
Giang Dược sử dụng thuật Đọc tâm để quan sát, không phát hiện ra mụ ta nói dối.
Chỉ cần thiêu hủy mảnh giấy là có thể thông báo cho Hoàng Tiên Mãn?
Xem ra Hoàng Tiên Mãn này quả thật có chút kỳ quặc. Hắn ta không phải là người trong chính phủ sao? Vậy mà cũng dính
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền