Chương 74 : Núi Đại Kim, Bàn Thạch Lĩnh
Năng lực bố trí của trưởng ban La vẫn rất mạnh.
Các ban ngành lớn liên thủ hành động, tất cả đều tiến hành một cách có trật tự.
Chuyến xe ca kia, tính cả tài xế, tổng cộng có bốn mươi bốn người, có nghĩa là, tổng cộng có bốn mươi bốn Kẻ sao chép. Ngoài hai kẻ bị tiêu diệt, một kẻ bị bắt sống, còn lại bốn mươi mốt Kẻ sao chép.
Dựa theo danh sách xe ca, trưởng ban La đã khóa chặt vị trí và khu vực hoạt động của bốn mươi mốt Kẻ sao chép còn lại.
Hiện nay ở Tinh Thành có hai mươi tám tên, ở thị trấn có mười hai tên, còn có một tên đang ở chỗ nhà cũ của Giang Dược, Bàn Thạch Lĩnh.
"Ông xác định là ở Bàn Thạch Lĩnh?"
Nghe trưởng ban La nhắc tới Bàn Thạch Lĩnh, Giang Dược thực sự lắp bắp kinh hãi.
"Đúng vậy, chúng tôi định vị điện thoại di động của mỗi người trong danh sách, sai số bình thường sẽ không vượt quá mười mét."
Làm sao lại ở Bàn Thạch Lĩnh?
Trên chuyến xe ca kia, lại có người dân Bàn Thạch Lĩnh?
Bàn Thạch Lĩnh chỉ là một thôn nhỏ xa xôi, ở sâu trong núi lớn. Tuy rằng xe ca có một trạm trung chuyển ở đó, nhưng bình thường người lên xuống xe nơi đó ít đến đáng thương.
Trước mắt người sinh sống ở Bàn Thạch Lĩnh, hơn nửa đều là một ít ông già bà cả. Thanh niên trai tráng chân chính cơ bản đều mang theo gia đình ra ngoài mưu sinh, thậm chí ở luôn bên ngoài.
Chẳng lẽ là người trở về Bàn Thạch Lĩnh tảo mộ hôm đó?
Không đúng.
Ngày đó hai anh em họ tảo mộ trên mộ tổ núi Đại Kim, không thấy cả một bóng người.
Lùi một bước, coi như là về tảo mộ, nhưng đã qua thời gian lâu như vậy còn lưu lại Bàn Thạch Lĩnh? Tựa hồ không thể nào nói nổi.
Kẻ này là ai vậy?
Là dân bản xứ, hay là người từ nơi khác trở về thăm quê?
"Trưởng ban La, có thể cho tôi một phần danh sách xe ca chi tiết được hay không?"
Đây cũng không phải chuyện khó xử gì, trưởng ban La rất sảng khoái đưa cho Giang Dược.
Toàn bộ danh sách tổng cộng có hơn bốn mươi người, Giang Dược lật xem tới lui, lại không tìm thấy bất kỳ người nào có thể liên quan đến Bàn Thạch Lĩnh.
"Trưởng ban La, người nào trong danh sách đang ở Bàn Thạch Lĩnh?"
"Chính là vị Triệu Thủ Ngân này, người trong trấn đều gọi là ông chú Ngân, một thợ bạc già."
"Ông chú Ngân sao? Tôi biết ông ấy! Ông ấy có mở một cửa tiệm bạc trong trấn, là một ông lão chân yếu tay mềm."
Dù gì Tam Cẩu cũng đã sống ở thị trấn những năm qua.
"Ồ? Còn mối quan hệ gia đình thì sao? Ví dụ, ông ấy có người thân nào ở Bàn Thạch Lĩnh hay không?"
Trưởng ban La lắc đầu:
"Quan hệ gia đình của ông ấy đặc biệt đơn giản, lúc còn trẻ không có lập gia đình, mãi cho đến bây giờ hơn bảy mươi tuổi, vẫn là ông lão độc thân."
Ở chốn thị trấn thôn quê, lớn tuổi một mình không cưới được vợ, cũng không phải là chuyện mới mẻ gì.
Thế nhưng, thợ bạc có tay nghề giỏi, lại không thể cưới được vợ, ngược lại có chút kỳ lạ.
"Triệu Thủ Ngân này không giống với mấy thanh niên độc thân quê mùa. Lúc còn trẻ, dáng dấp ông ấy cũng khá bảnh bao, còn có một tay nghề hái ra tiền, còn kinh doanh một cửa tiệm bạc nhỏ ở thị trấn, làm chút việc gia công đồ bạc, không tính là giàu có, nhưng vẫn coi như dư dả."
"Vậy sao lại độc thân đến giờ?"
Nghệ nhân như vậy, ở thời đó
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền