Chương 76 : Cặp vợ chồng quái đản
Bọn họ đi vào trong, dần dần tiếp cận khu vực trung tâm của trấn nhỏ, khói lửa tựa hồ lại gia tăng mấy phần.
Có lẽ là bởi vì đang giữa trưa, mặc dù hầu hết cửa hàng trên đường phố đều mở cửa, nhưng không thể nhìn thấy bất kỳ hoạt động kinh doanh nào. Người đi dạo trên đường phố cũng ít đến đáng thương.
Cứ như vậy, Giang Dược và Hàn Dực Minh xuất hiện, cho dù chú Hàn đang loay hoay với một cái máy ảnh DSL, giả vờ là khách du lịch đi ngang qua trấn nhỏ, vẫn có vẻ hơi đột ngột.
Đi ngang qua một cửa hàng nhỏ, chú Hàn đột nhiên nói:
"Tôi đi mua một gói thuốc lá."
Mua một bao Hướng Dương hai mươi tệ, chú Hàn cũng không quét mã, mà đưa tờ mệnh giá năm mươi đồng.
Chủ cửa hàng là một bà lão, khuôn mặt đầy nếp nhăn, tóc ít nhất bạc chín phần, hành động có vẻ rất chậm chạp, chậm rãi thu tiền đặt vào ngăn kéo.
Hàn Dực Minh đợi một hồi, không nhịn được nhắc nhở:
"Bà ơi, cháu vừa đưa bà năm mươi tệ, bà nên thối lại cho cháu ba mươi."
"À à, thối tiền..."
Bà lão vụng về gật đầu, kéo ngăn kéo đựng tiền ra, lật qua lật lại, tìm nửa ngày, cũng không tìm được đủ số.
"Bà ơi, không đủ tiền thối thì thôi. Cháu sẽ lấy thêm một gói Hướng Dương. Còn lại mười tệ, cháu lấy hai cái bật lửa, vậy được chứ?"
"À, được, được chứ, được chứ."
Bà lão nhếch miệng nở nụ cười, lộ ra mấy cái răng vàng thưa thớt, khiến người ta nhìn có chút mơ hồ, không biết bà ấy hồ đồ thật, hay là giả hồ đồ.
Hàn Dực Minh vốn đang định mượn cớ mua thuốc lá để hỏi thăm tình huống trong trấn một chút, nhưng giờ xem ra là không thể trông cậy vào.
May mắn là trước đó họ đã phân công rõ ràng.
Tổ nào muốn theo dõi ai, đại khái ở vị trí nào, đã sớm làm tốt bài tập về nhà.
Mục tiêu mà chú Hàn và Giang Dược phụ trách, không nằm trên trục đường chính của thị trấn, mà là ở trong một con hẻm nhỏ, cũng không tính khó tìm.
Không thể không nói, diễn xuất của chú Hàn có lẽ không đến nơi đến chốn, nhưng lại rất cố gắng, máy ảnh trong tay chụp hết phía đông rồi lại chụp sang phía tây, ngược lại trông cũng ra dáng khách du lịch.
Con hẻm được lát bằng đá xanh, có chút cảm giác tang thương của năm tháng, nền tường hai bên ngõ, bởi vì không đủ ánh nắng mặt trời, đã mọc một lớp rêu màu xanh lá cây nhàn nhạt, khiến ngõ nhỏ thêm vài phần cảm giác cổ xưa cũ nát.
Vẫn là quá yên tĩnh.
Yên tĩnh đến mức khiến người ta cảm thấy đây không giống như một thị trấn, ngược lại giống như một thôn núi sắp sửa giải tán.
"Tổ 3 đã vào chỗ!"
" Tổ 5 đã vào chỗ!"
" Tổ 8 đã vào chỗ!"
...
Trong nhóm chat, các tổ trong đoàn xe do Hàn Dực Minh dẫn đầu nhao nhao nhắn tin đã vào chỗ.
Chẳng bao lâu sau, tất cả các nhóm tham gia vào hành động của đội ngũ Hàn Dực Minh đã vào chỗ toàn bộ.
Hàn Dực Minh ở trong nhóm @trưởng ban La một chút, nhưng cũng không có ai phía bên đó đáp lại.
"Cậu Giang, cậu vào đội của tôi quả là sự lựa chọn anh minh. Không chừng trưởng ban La bọn họ lúc này vẫn còn đang lượn tròn quanh núi Đại Kim!"
Mặc dù hiện tại Hàn Dực Minh là phụ tá của trưởng ban La, nhưng sâu trong nội tâm ông vẫn thích so đấu với trưởng ban La.
Dựa theo lộ trình bình thường, trưởng ban La bọn họ đã sớm đến. Vậy mà tận bây
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền