Chương 81 : Bàn Thạch Lĩnh có một lão thần tiên, là gì của cậu?
Đi qua một ngã tư, Giang Dược có phát hiện mới. Hắn dường như tìm thấy nguồn gốc của mùi giấy vàng mã trong không khí.
Từ ngã tư này, đi một hồi là tới một con hẻm. Giang Dược quan sát một lúc, thấy có mấy người quấn vải đen trên cánh tay, vẻ mặt bi thương ra vào con hẻm.
"Chúng ta vào xem một chút."
Giang Dược nháy mắt với Hàn Dực Minh.
Đi vào hẻm chưa được mấy bước, bọn hắn đã trông thấy một từ đường, là của nhà họ Vương.
"Họ Vương là một trong ba họ lớn của trấn Vân Khê, bao gồm Vương, Triệu, Đường, ba họ này ít nhất chiếm hơn một nửa dân số trấn Vân Khê."
Trước khi thị trấn Vân Khê được xây dựng, ba họ lớn này đã sinh sống dọc theo khu vực con suối, truyền từ đời này sang đời khác, cho dù phát triển thành thị trấn, ba họ lớn cành lá xum xuê, vẫn cắm rễ ở đây, hình thành cục diện trước mắt.
Từ đường nhà họ Vương, tự nhiên là nơi những người họ Vương dùng để tế bái tổ tiên.
Mùi tiền giấy vàng mã chính là phát ra từ nơi đó.
Còn chưa đi vào, hai người bỗng nghe được từng tiếng khóc nức nở, mà không chỉ là một hai người đang khóc.
Hai người bọn hắn đi tới cửa từ đường, làm bộ lơ đãng liếc mắt vào trong.
Bên trong từ đường bày bốn bộ quan tài!
Bốn bộ quan tài chiếm cứ không gian không nhỏ của từ đường.
Rõ ràng bốn bộ quan tài thuộc về bốn gia đình khác nhau.
Bốn cái linh đường đơn giản đặt trước quan tài.
Tuy rằng là ban ngày, tuy rằng thắp nến thơm, nhưng bốn bộ quan tài vẫn khiến cho cả từ đường trở nên cực kỳ âm trầm đáng sợ.
Người nhà nghẹn ngào, biểu tình trên mặt đã bi thương đến gần như chết lặng, hiển nhiên là thương tâm đến cực hạn, chỉ còn biết làm theo bản năng, không ngừng thêm tiền giấy vàng mã vào đống lửa.
Tiền giấy đốt xong, trở thành tro bụi, họ lại thêm tiền giấy, cứ lặp đi lặp lại như những cái máy.
Cái gì gọi là tâm như tro tàn? Chính là cảnh tượng trước mắt.
Đối mặt tình cảnh này, cho dù là người có tâm địa sắt đá cũng khó tránh khỏi động dung.
Hai người Giang Dược ngược lại thức thời, bọn họ là người ngoài, vào thời điểm này không có lý do gì nhìn trộm vào từ đường người ta, đành phải lui ra vài bước.
Không lâu sau, một thiếu niên mười bốn mười lăm tuổi, hai mắt đỏ bừng, gạt nước mắt bước ra khỏi từ đường.
Nhìn thấy Giang Dược và Hàn Dực Minh đứng ở bên ngoài từ đường, ánh mắt bi thương của cậu ta mơ hồ sinh ra vài phần địch ý, trừng mắt nhìn hai kẻ xa lạ.
"Các vị là ai, tới đây để làm gì?"
Thiếu niên hiển nhiên là có chút phẫn nộ trước cái chết của người thân, giọng điệu tương đối bất thiện.
"Cậu bạn nhỏ này, chúng tôi không có ác ý. Giang Độc mở cửa hàng thực phẩm miền nam ở ngoài trục đường chính là cô út của tôi."
"Giang Độc? Chưa nghe bao giờ."
Thiếu niên kia đen mặt lại, giọng cứng rắn.
Giang Dược vỗ đầu một cái, cô út mới lên trấn không được mấy năm, tên của cô lại có hơi hướng văn nghệ, người ta không biết cũng là chuyện thường.
"À, dượng út của tôi tên là Đường Thiên Đức. Đúng rồi, em họ tôi tên là Tam Cẩu, tôi là anh hai của nó. Tam Cẩu sống trong nhà cô út của tôi. Cậu có biết nó không?"
Nhìn thiếu niên này chắc lớn hơn Tam Cẩu hai ba tuổi, thị trấn nhỏ như vậy, chắc cũng phải từng chơi với
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền