Chương 91 : Giết người phải đền mạng
Mãi cho đến đầu hẻm, lão Khang vẫn chưa trút hết oán giận trong lòng. Tuy rằng Giang Dược cũng muốn nghe lão Khang giải bày tiếp, dù sao những gì lão Khang nói vẫn rất hữu ích, lượng tin tức cực lớn, quả thực là không đánh mà khai, đáng tiếc là thời gian của hắn cũng có hạn, mặc dù thời hạn một giờ của kỹ năng Sao chép còn chưa tới, nhưng cũng sắp rồi.
May mà lão Khang hiểu được nặng nhẹ, vừa vào hẻm nhỏ cũng đã thu liễm lại phần nào.
Lão Khang hạ giọng nói với Giang Dược:
"Những người xa lạ kia ở đâu?"
"Bọn hắn cũng không ngốc, nhất định là đang đi dạo khắp nơi, không có khả năng đứng yên tại chỗ. Chúng ta cứ tùy cơ ứng biến, phát huy đầy đủ ưu thế nhiều người trong phạm vi nhỏ."
Lão Khang rất chi là tán thành.
Trong lúc nói chuyện, hai người đã vòng qua cửa sau nhà Vương Phúc Tài.
Lão Khang thấy Giang Dược bảo mình vào nhà trước, không khỏi sửng sốt:
"Ngươi không vào sao?"
"Góc nhà bên kia có bóng người lắc lư, để ta lẻn qua nhìn trộm một cái. Chúng ta tính kế người khác, cũng đừng bị người ta tính kế ngược lại."
Giang Dược nói rất chân thật, lão Khang ngược lại không nghi ngờ gì.
Chờ lão Khang vào cửa, Giang Dược nhanh chóng đi đến góc tường, dùng tốc độ nhanh nhất hồi phục nguyên dạng. Dựa theo ước định trước đó, Giang Dược lấy điện thoại di động của mình ra gọi cho chú Hàn.
Hàn Dực Minh mang theo đội ngũ, núp trong kho củi nhà Vương Tường, nhớ kỹ lời dặn dò của Giang Dược, cũng không có ra rình mò, nhờ đó Giang Dược tránh được nguy cơ bại lộ kỹ năng Sao chép.
Đương nhiên đây cũng là ước định trước đó của hắn, bảo bọn họ không được ra ngoài mạo hiểm, tránh đánh rắn động cỏ.
Điện thoại vừa reo vang, Hàn Dực Minh thoáng tỏ ra kinh ngạc, nhưng vẫn quyết đoán hạ lệnh: "Hành động!"
Các đội viên nối đuôi nhau ra ngoài, dựa theo lộ tuyến đã sớm vạch sẵn, mỗi người ở vị trí nào, chạy ra sao, có trật tự lớp lang rõ ràng, không hổ là đội ngũ từng trải qua huấn luyện nghiêm khắc.
Thấy đội ngũ chú Hàn vây quanh nhà Vương Phúc Tài, Giang Dược liền biết, bước này xem như đã thành công.
Hắn ít nhiều cảm thấy hơi đáng tiếc, những Kẻ sao chép này, nhất là lão Khang, thật đúng là có không ít thông tin hữu ích a, cứ vậy mà giết, quả thực phí phạm.
Đương nhiên, dẫu có đáng tiếc cách mấy đi chăng nữa, tên đã bắn ra khỏi cung không thể quay đầu lại.
Hành động kế tiếp, không có liên quan gì với Giang Dược. Hắn cười tươi rói đi tìm chú Hàn, thì trông thấy chú ấy đang treo pháo lên bắt đầu đốt.
Hành động được đánh dấu bằng tiếng pháo!
Pháo vừa nổ vang, đội viên cửa trước cửa sau cầm súng phá cửa, nối đuôi nhau vào, hai bên tường vây lưu lại hai đội viên để hỗ trợ lúc cần thiết.
Dây pháo nhà Vương Tường quả thực không phải hàng lởm, chẳng những nổ vang dội, hơn nữa thập phần liền mạch, không có loại tình huống mất tiếng đứt quãng giữa chừng.
Trấn Vân Khê vốn đang yên tĩnh kỳ lạ, bất thình lình vang lên tiếng pháo nổ, ngược lại có vẻ dị thường đột ngột. Tuy nhiên, cư dân thị trấn Vân Khê cũng không lấy làm lạ chút nào.
Mấy ngày nay, trấn Vân Khê vẫn luôn im lìm, chỉ có tiếng pháo nổ là đặc biệt không ít. Nhiều nhà làm tang lễ như vậy, treo pháo đốt là chuyện quá bình thường.
Cho dù trong nhà không có ma chay, vẫn có người đốt pháo mấy bận. Không vì cái gì
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền