ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Quỷ Dị Xâm Lấn

Chương 93. Câu đố mới

Chương 93 : Câu đố mới

"Chú Hàn, những hài cốt này nhất định phải đốt. Còn nữa, những Kẻ sao chép ở Tinh thành, tốt nhất không nên bắt sống, toàn bộ giết chết, đốt ngay tại chỗ!"

Vừa nãy trấn Vân Khê bên này động thủ, thì đồng thời Tinh Thành bên kia cũng đã động thủ.

Theo dự đoán thì hiện tại những Kẻ sao chép trốn trong Tinh Thành, cơ bản cũng đều đã sa lưới.

Giang Dược đoán được ý của chính phủ, giống như Quỷ ăn tuổi, thái độ của chính phủ tuyệt không phải giết chết những thứ này, mà nhất định sẽ giữ lại làm nghiên cứu, xem có thể khai quật ra lợi ích gì hay không.

Tuy Giang Dược có thể lý giải, nhưng cũng không có nghĩa bây giờ hắn đồng ý với quan điểm dó.

"Cậu Giang, Tinh Thành bên kia, thật sự không phải do trưởng ban La với tôi định đoạt. Trưởng ban La cũng có cấp trên. Tuy nhiệm vụ ở Tinh Thành là do trưởng ban La sắp xếp bố trí, nhưng cấp trên đã lên tiếng rõ ràng, có thể không giết tận lực bắt sống. Trưởng ban La giờ đang ở trấn Vân Khê xa xôi, chỉ sợ cũng không ảnh hưởng đến quyết định bên Tinh Thành."

"Trước tiên chú cứ hỏi trưởng ban La một chút, không nên chậm trễ."

Hàn Dực Minh giỏi về mưu, trưởng ban La thì giỏi quyết đoán.

Giang Dược cũng hiểu đại thể về tính cách của hai người này. Chuyện này chú Hàn khẳng định không làm chủ được.

Vương Tường đã lùi sang một bên, đang lẩm bẩm gì đó với mẹ cậu.

Đột nhiên mẹ cậu tăng âm lượng:

"Làm vậy sao được? Không, không! Con là một thằng nhóc vô lương tâm, bình thường chị con thương con lắm mà?"

"Thím." Giang Dược đi lên trước, hiện tại không phải lúc hàm súc, nhất định phải nói rõ ràng lợi và hại với bọn họ.

Mẹ Vương Tường nhìn thấy thi thể của Kẻ sao chép tại hiện trường, đồng thời đọc lịch sử trò chuyện thông qua điện thoại di động của Kẻ sao chép, cơ bản đã chấp nhận sự thật về quái vật. Nhưng điều đó không có nghĩa bà có thể vui vẻ chấp nhận việc đốt xác con gái mình.

Nơi nhỏ bé như trấn Vân Khê trước giờ vẫn chú trọng nhập thổ vi an, việc đốt xác ngoài trời quả thực chưa từng nghe thấy. Về mặt tình cảm lẫn phong tục đều hoàn toàn không thể chấp nhận được.

"Thím, con biết tâm lý thím rất khó tiếp nhận chuyện này. Con cũng không thể khuyên thím rộng lượng. Con chỉ có thể nói, vì chính thím, vì Vương Tường, vì toàn bộ người còn sống trong trấn, bắt buộc phải làm như vậy."

Loại chuyện này hắn không thể lấy đạo đức cưỡng ép người khác, chỉ có thể trần trụi nói rõ lợi và hại, tranh thủ tình thương của mẹ.

Vương Tường là con trai út của gia đình, được mẹ yêu thương nhất. Nói cho cùng, người sống chung quy vẫn quan trọng hơn người chết chứ?

Vành mắt mẹ Vương Tường đỏ bừng, ôm Vương Tường, mặt vùi trên vai con trai, nhẹ nhàng nức nở.

"Mẹ, anh Nhị Cẩu nói cũng đúng a."

Vương Tường khuyên nhủ.

Hồi lâu, mẫu thân Vương Tường lau nước mắt, ngẩng đầu lên:

"Nhị Cẩu, con là cháu trai của lão thần tiên Bàn Thạch Lĩnh, theo lý thì thím nên tin con. Thế nhưng, đó là con gái ruột của thím a, tuổi còn trẻ mà đã... Hu hu hu..."

Hắn có thể thuận theo tình huống buông một câu người chết không thể sống lại, thím bớt đau thương, nhưng làm vậy quá tàn nhẫn. Hắn có biết người ta đau thương đến nhường nào đâu, làm sao khuyên người ta bớt đau thương được?

Giang Dược hoàn toàn không muốn dùng những lời sáo rỗng này để an ủi người khác.

Đương nhiên, lúc này hắn cũng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip