Chương 55 - Sân ga không tên
Đúng lúc này, phía sau toa xe có gió thổi tới. Một mùi hôi thối cũng bay tới từ phía sau. Mùi hôi giống như mùi thối của thịt sống để lâu ngày.
Lạc Lạc bịt mũi: “A, thật thối.”
Chu Bạch dùng tờ rơi trong tay quạt cho mình.
"Hãy chịu đựng, một lúc sau sẽ hết mùi."
Lạc Lạc gật đầu.
Sau một thời gian, mùi hôi biến mất.
Sau đó Chu Bạch cảm giác được tay mình bị một bàn tay nhỏ bé nắm giữ.
"Anh, lại đây, ngồi với Lạc Lạc."
Nói xong, cậu bé kéo Chu Bạch ngồi xuống bên cạnh.
Cô gái ngồi cạnh Chu Bạch muốn quay lại nhìn bọn họ.
Nhưng Lạc Lạc trừng mắt nhìn cô nên rụt cổ lại, quấn chăn bông rồi quay đầu lại.
Lạc Lạc đang cầm trên tay một quả bóng da có hình con trăn nhỏ, trên ghế của cậu bé còn có một quả bóng da lớn cỡ đầu người.
Dưới chỗ Chu Bạch đang ngồi, xác con trăn vẫn nằm trên mặt đất.
Lạc Lạc không quan tâm đến điều này, ngồi trên ghế và đung đưa chân một cách vui vẻ.
Chu Bạch nhìn thấy bàn tay vừa bị trăn cắn của Lạc Lạc đã chuyển sang màu đen.
Tuy nhiên, khác với sự biến dị khủng khiếp của cô gái váy trắng, vết thương trên tay Lạc Lạc nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Ngoài vùng đen lớn ra, không có triệu chứng nào khác và Lạc Lạc dường như không cảm thấy khó chịu gì.
Chu Bạch không khỏi có chút bối rối.
Không phải tất cả đặc sản do người bán đều gây biến dị sao?
Hay thể chất của cậu bé này khác với những người khác?
Đối với hai vấn đề này, Chu Bạch vẫn chưa thể đưa ra kết luận. Hắn ngồi vào chỗ của mình và nhìn về phía trước.
Tất cả hành khách trong toa xe chỉ còn lại hai người ngồi phía trước, Chu Bạch vẫn chưa có được tin tức gì về bọn họ.
Từ vị trí hiện tại của Chu Bạch nhìn sang, hắn chỉ có thể thấy bọn họ tóc đã bạc trắng, nhìn qua có vẻ khá già nua. Với lại một mực rúc vào với nhau, tựa hồ tình cảm rất tốt.
Có lẽ đó là một cặp vợ chồng già. Ngoài ra không có thông tin gì khác.
Thấy không có lợi ích gì khác, Chu Bạch liền tìm nơi khác.
Ngay khi ánh mắt hắn liếc nhìn góc nơi Tiểu Lôi đang đứng, hắn chợt giật mình.
Bởi vì có một người ngồi cạnh, nhắm mắt lại và tập trung.
Quy tắc A, Điều 2.
[Nếu nhìn thấy một hành khách ngồi cạnh Tiểu Lôi và nhắm mắt ngủ. Lúc này, ngươi chỉ cần nhìn đi chỗ khác. ]
Chu Bạch vội vàng nhìn đi chỗ khác.
Cô gái tóc ngắn ngồi trước mặt cũng nhìn về hướng Chu Bạch.
Cô ta thấp giọng mắng một tiếng “Xúi quẩy”, rồi cô ta cũng nhìn đi nơi khác.
Chu Bạch nhìn thấy phản ứng của cô trong mắt, trong lòng có chút nghi ngờ.
Lúc này, tiếng tàu đến ga vang lên.
"Tàu sắp đến sân ga số 1. Hành khách cần xuống tàu vui lòng chuẩn bị trước."
Thông báo nhưng không cho biết tên nhà ga.
Hành khách trên xe bỗng nhiên trở nên kích động.
"Này, ga nào là sân ga 1?"
"Có nhầm lẫn không? Tại sao không cho tôi biết tên?"
"Lỡ xuống nhầm ga thì làm sao bây giờ?"
Tuy nhiên, dù hành khách có trong toa phàn nàn thế nào đi nữa, tàu vẫn dừng trên sân ga.
Khi cửa toa xe mở ra, nhìn thấy một bảng thông báo lớn đứng đó.
Loa phóng thanh vang lên lần nữa.
"Tàu đã đến ga. Hành khách được yêu cầu tự mình xác định vị trí xuống tàu theo quy định trên bảng thông báo. Mỗi ga chỉ có năm phút để xuống. Các bạn hãy nhanh tay lên và đừng chậm trễ. "
Thông
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền