Chương 59 - Hai điều kiện để đến đúng ga
Chu Bạch đã không uống thuốc trong chu kỳ vừa qua nên bản thân hắn cũng là người bị nhiễm bệnh.
Sử dụng chính mình như một tài liệu tham khảo. Hắn có thể nhìn thấy hai cánh cửa được đề cập trong quy tắc của trạm một và trạm hai.
Nói cách khác, Trạm 1 và 2 tiếp nhận người bị ô nhiễm.
Còn trạm 4 thì người xuống phải là người chưa bị ô nhiễm.
Trạm 3 có thể chứa mọi loại người, nhưng họ phải vượt qua kiểm tra trước khi vào.
Vì vậy, Trạm số 3 phải là một tổ chức đặc biệt.
Đến lúc này, trong quá trình phân tích, Chu Bạch đã có câu trả lời của riêng mình về địa điểm xuống xe chính xác cho cặp vợ chồng già ở hàng ghế đầu.
Chu Bạch dán tờ giấy có nội dung B vào tập tài liệu, sau đó cầm tập tài liệu ngồi xuống cạnh vợ chồng già.
Nhân viên phục vụ Tiểu Lôi lúc này tình cờ từ trong toa xe quay lại và nhìn thấy Chu Bạch không ngồi vào chỗ mà anh ta giới thiệu.
Vẻ mặt anh ta tối sầm lại, rồi đứng lại trong góc của mình.
Chu Bạch mặc dù chú ý tới biểu tình của anh ta, nhưng cũng không để chuyện này ảnh hưởng kế hoạch của mình.
Hắn nở một nụ cười hiền hậu rồi quay lại nói với hai người lớn tuổi.
“Gia gia nãi nãi, hai người định đi đâu?”
Bởi vì hắn nhìn rất ngoan ngoãn, hai lão nhân nhìn thấy nụ cười của hắn, lập tức có cảm tình với thiếu niên.
"Chúng tôi đang định đến con trai làm việc để gặp nó. Chúng tôi đã hơn một năm không gặp, chúng tôi rất nhớ nó."
Chu Bạch nghe xong liền hỏi.
"Vậy con trai của người hẳn là rất bận rộn, làm ở đơn vị nào?"
"Nó làm việc ở lò mổ thành phố C."
Chu Bạch nghe đến cái tên này, tim đập thình thịch.
Chẳng trách Quy tắc 2 của Trạm 2 lại nói như vậy!
Chu Bạch không khỏi thở dài trong lòng khi nghĩ đến những nhân viên khuyết tật ở lò mổ thành phố B.
Nếu như trong lò mổ không có nguồn gây ô nhiễm, việc cắt bỏ bộ phận biến dị có thể ngăn cản cơ thể tiếp tục biến đổi, vậy thì quả thực có thể đáp ứng được câu thứ hai.
Chỉ là không biết lò mổ thành phố C có xảy ra tai nạn gì không?
Chu Bạch biết mình đang suy nghĩ quá nhiều, vội vàng đem suy nghĩ của mình quay lại chủ đề.
Hắn phải nghĩ cách thuyết phục hai cụ già không đến Trạm 1.
Vì vậy, hắn tiếp tục.
"Con trai của ông bà có chút nhớ, cho nên mới mời ông bà tới đây phải không?"
Hai lão nhân nghe Chu Bạch nói như vậy, đều nheo mắt cười.
"Con trai tôi luôn bảo chúng tôi đến đó. Nhưng chúng tôi sợ gây phiền phức cho con trai nên chưa bao giờ dám đi."
Thấy cuộc trò chuyện cuối cùng cũng đi vào chủ đề, Chu Bạch nhanh chóng tiếp tục.
"Con trai ông bà làm gì thấy phiền phức gì chứ? Nếu anh ta thật sự cảm thấy như vậy sẽ không kêu ông bà đi tới đâu."
Hai lão nhân nghe xong tựa hồ có chút tâm động.
Tuy nhiên, tay bà lão chạm vào ống quần trống rỗng của mình, vẻ mặt vẫn lo lắng.
"Nhưng... nhưng đôi chân của tôi..."
Chu Bạch an ủi bà ta:
"Đây là những vết thương bà đã trải qua, nhưng đều là quá khứ. Người nhà sẽ không ghét bỏ bà vì vết thương đã phải chịu đâu."
Hai lão nhân nghe vậy, trầm tư rồi im lặng.
Chu Bạch vắt óc mới thốt ra hai câu có hồn này. Nói xong liền cảm thấy nổi da gà khắp người. Chẳng qua trước mắt mà xem, giống như hiệu quả cũng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền