ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Quy Tắc Quái Đàm: Người Nhà Của Ta Không Bình Thường

Chương 640. Nội dung giờ học lịch sử (1)

Chương 640 - Nội dung giờ học lịch sử (1)

Chu Bạch cảm thấy câu trả lời nằm trong dự liệu của mình, nhưng lại có chút ngoài ý muốn.

“Ngươi chưa thấy ông ấy à?”

“Làm sao ta có thể nhìn thấy ông ấy chứ? Ta gõ cửa phòng ông ấy rất lâu nhưng cũng không thấy trả lời. Ta đang định rời đi thì thấy máu chảy ra từ phòng ông ấy.

Ta sợ chết khiếp, làm sao ta có thể nhìn thấy ông ấy được?

"

Chu Bạch nghe vậy, không khỏi dùng một tay vỗ trán.

Tiểu tử ngươi đây là vi phạm quy tắc, ngươi biết không?

Quy tắc sinh tồn của giáo viên trường Quảng Minh, Điều 2.

[Hiệu trưởng là một người trầm tính. Xin đừng bao giờ gõ cửa văn phòng hoặc đi vào văn phòng của ông ấy. ]

Ngoài việc không bước vào phòng hiệu trưởng, tiểu tử này gần như đã vi phạm hoàn toàn quy tắc này.

Ngươi bị hù dọa là phải.

Không chết đi, hẳn còn cảm tạ mình vận khí thật tốt đâu này.

Chu Bạch lắc đầu, bất đắc dĩ nhìn thầy Vương vẫn đang run rẩy.

“Đi thôi, đưa ta đến phòng hiệu trưởng.”

Vì thầy Vương đã vi phạm quy tắc nên có lẽ hiệu trưởng vẫn còn sống.

Chu Bạch nói xong, dắt thầy Vương bắt đầu đi lên lầu.

“Không~~Ta sẽ không đi đâu! Thật đáng sợ, bây giờ ta sẽ không đi đâu cả, ta chỉ muốn ở lại với lan can này. "

Thầy Vương ngồi xổm xuống, hai tay ôm chặt lan can, chống lại "ma trảo" của Chu Bạch.

Chu Bạch bất đắc dĩ buông y ra, ngẩng đầu nhìn mặt trời đang dần lặn.

Cũng không nóng nảy, cứ như vậy nghiêng người dựa vào trên lan can, chậm rãi nói với y.

“Vậy thì cứ bám vào lan can đi. Dù sao thì trời cũng sắp tối rồi. Lúc đó, ta sẽ không phải là người kéo ngươi đi, nhưng trong bóng tối sẽ có rất nhiều bàn tay dang ra nha.

Cứ như vậy đi. Có vẻ như ngươi cũng không hề sợ hãi. Vậy thì tốt nhất là ta nên đi và ở lại đây một mình.

"

Chu Bạch nói xong, xoay người định rời đi.

Sau đó, hắn cảm thấy một bàn tay vươn ra từ bên cạnh và ôm lấy đùi mình.

“Ô ô, ta không dám ở đây một mình đâu.”

Chu Bạch ghét bỏ hất tay y ra.

“Được rồi được rồi, ngươi đứng dậy trước đưa ta đến phòng hiệu trưởng.”

Thầy Vương quay người lại ôm chặt lan can: “Quá đáng sợ, ta không đi.”

Chu Bạch bất đắc dĩ đứng sang một bên.

“Ngươi vừa nhìn thấy máu chảy ra từ phòng hiệu trưởng. Ngươi đã bao giờ nghĩ đến việc nếu hiệu trưởng gặp tai nạn và ngươi từ chối cứu ông ấy, ngươi không sợ nửa đêm sau khi ông ấy chết sao sẽ tới tìm ngươi sao? "

Thầy Vương vốn đã sợ hãi, bây giờ toàn thân run rẩy.

“Không, không, không, đừng tới tìm ta, tuyệt đối không nên. Vậy...... Vậy ngươi đi ở phía trước ta. Ta sẽ đi với bạn ngay.

"

Chu Bạch bất đắc dĩ thở dài khi nhìn thấy sự hèn nhát của y. Kéo y lên và để y đi theo sau mình, rồi cả hai cùng đi về phía cầu thang.

“Ngươi vừa lên tầng mấy?”

Chu Bạch dẫn y đi lên cầu thang, vừa đi lên vừa cố gắng lấp đầy những điểm mù trong ký ức của mình.

Thầy Vương đi tới, ánh mắt kỳ quái nhìn bóng lưng Chu Bạch.

“Ngươi không biết phòng hiệu trưởng ở tầng năm à?”

Chu Bạch dừng bước, quay đầu nhìn y: "

Ngươi nhìn không ra, ta là sợ ngươi không biết sao?”

Thầy Vương cũng dừng lại. Giống như một quả bóng cao su xì hơi, y ủ rũ nói: “Ta sợ hãi, nhưng ta vẫn chưa sợ đến mức ngu ngốc”.

Chu Bạch nghe vậy quay đầu lại, khó có thể tin nhìn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip