ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Quy Tắc Quái Đàm: Người Nhà Của Ta Không Bình Thường

Chương 667. Chúng ta có thể ngừng giả vờ được không?

Chương 667 - Chúng ta có thể ngừng giả vờ được không?

Ngô Trì nghe Chu Bạch thừa nhận, lập tức cười càng vui vẻ hơn.

“Ngươi có biết Ngô Hổ đã khóc bao nhiêu khi ngươi đột nhiên biến mất không?”

Chu Bạch lắc đầu, hắn thật sự không thể tưởng tượng được, một người cao lớn Ngô Hổ lại có thể khóc.

“Anh ta tưởng ngươi đã chết nên đào mộ cho ngươi, chạy vào phòng Ngô Anh và chôn chiếc hộp mà ngươi ngủ trong mộ.”

Chu Bạch nghe vậy, khóe miệng không khỏi giật giật.

May mắn thay, thứ anh ta chôn không phải là chiếc áo khoác độn hoa của Ngô Anh.

Khi Chu Bạch đang nghĩ đến Ngô Anh, Ngô Trì tình cờ nhắc đến cô bé.

“Nói đến, sau khi ngươi rời đi, Ngô Anh cư xử chín chắn hơn Ngô Hổ rất nhiều. Cô bé cất chiếc áo khoác bông hoa vào tủ mà không hề khóc lóc hay quấy khóc.

Chỉ là sau đó ta không thấy cô bé cởi chiếc áo khoác bông hoa ra nữa.

Chắc cô bé cũng buồn lắm. Nhưng cô bé đã trải qua sự chia ly này khi còn rất trẻ và đã trở nên rất mạnh mẽ.

"

Chu Bạch nghe được lời này, ánh mắt tối sầm.

Ngô Anh là loại cô bé chủ động ra tiền tuyến tiêu diệt kẻ thù, tất nhiên cô bé đủ mạnh mẽ.

Chỉ là Chu Bạch hy vọng sau này nàng sẽ không mạnh như vậy.

Nếu muốn điều ước này thành hiện thực, hắn cần phải làm việc chăm chỉ hơn.

Chu Bạch nghĩ tới đây, quay đầu nhìn về phía tấm màn treo ở một bên.

Trong hình tấm rèm có những vết nứt đen trên đường phố nên người đi bộ qua đường phải bước đi cẩn thận.

Họ không biết khi nào thế giới họ đang sống sẽ đột ngột sụp đổ và họ phải sống trong sợ hãi mỗi ngày.

Ngô Trì nhìn theo ánh mắt của Chu Bạch, nhìn về phía tấm màn bên cạnh. Sau đó biểu tình trên mặt y trở nên có chút nghiêm túc.

“Hy vọng chúng ta thực sự có thể giải quyết được những vấn đề này. Hy vọng mọi thứ diễn ra tốt đẹp."

Y hít sâu một hơi, quay đầu nhìn Chu Bạch.

“Khi mọi chuyện kết thúc, liệu ngươi có dành thời gian quay lại tổ trạch Ngô gia để thăm không?”

Đối mặt với câu hỏi này của Ngô Trì, vẻ mặt Chu Bạch có chút mất tự nhiên.

Hắn không hoàn toàn giống họ, không biết mình đang ở trạng thái nào, nên đương nhiên hắn không thể trả lời câu hỏi này.

“Kỳ thực, ta đã sớm trở về.”

Chu Bạch cố ý lảng tránh câu hỏi của y.

Nhưng Ngô Trì không nhận thấy điều gì bất thường và ngạc nhiên nhìn hắn.

“Ngươi trở về qua? Lúc nào? Sao ta chưa thấy ngươi?

"

Ngô Trì hỏi mấy câu, có thể thấy y cũng có chút kích động.

“Ta quay lại vào ngày sinh nhật của Ngô Anh và lúc đó ngươi không có ở đó.”

Ngô Trì nhớ lại, nói: “Ngày sinh nhật Ngô Anh, ta đã cùng người Râu Trắng rời nhà họ Ngô rồi. Sau đó, ta đến xí nghiệp dược phẩm Tốt Hữu Hiệu, không ngờ chúng ta lại bỏ lỡ cơ hội gặp mặt như thế này.

Nhưng xét theo những gì ngươi nói ở đây thì cho dù có quay lại thì ngươi vẫn không nhận ra phải không? Nếu không thì vừa rồi ngươi đã không phản ứng như thế này."

Chu Bạch lại bị y vạch trần, tức giận quay đi, không có ý định trả lời vấn đề của y nữa.

Vì thế Ngô Trì càng thêm chắc chắn về suy đoán của mình, ôm bụng cười lớn.

“Hahaha…Ta muốn đi nói cho bọn họ, ta nhất định phải đi nói cho bọn họ.”

Chu Bạch tưởng rằng sẽ thêm một cảnh chết chóc xã hội nữa vào danh sách của mình, lập tức đỉnh đầu bốc lên

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip