ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Quy Tắc Quái Đàm: Người Nhà Của Ta Không Bình Thường

Chương 689. Kỳ Pháp trở về từ thành phố A

Chương 689 - Kỳ Pháp trở về từ thành phố A

Đây là năm thứ hai kể từ khi quỷ dị biến mất.

Bành Béo ngồi trong quán mì đối diện đường, gọi một tô mì bò, rồi lại bắt đầu tán gẫu với bà chủ quán.

“Hôm nay sao lại đến ăn mì một mình, đồng nghiệp của anh đâu rồi?”

Bành Béo gắp một miếng thịt bò lớn cho vào miệng, “Đừng nhắc nữa, từ khi y trở về từ thành phố A, y cứ như biến thành người khác vậy, bây giờ chắc lại đang bận rộn đâu đó rồi.”

Bà chủ quán cười, dùng khăn lau bàn.

“Sao bây giờ anh không gọi anh ta là kẻ điên nữa?”

“Ừm... Hình như đã lâu rồi tôi không gọi y như thế. Chủ yếu là, bây giờ y không còn điên nữa...”

Bành Béo nói, ánh mắt hướng về phía xa.

“Khi đội trưởng chưa trở về, tôi đã đứng chờ cả ngày lẫn đêm trước cổng trường tiểu học Quang Minh, cuối cùng bị Tiểu Vũ trói lại đưa về thành phố C.

Nhưng so vơi tôi thì Kỳ Pháp khó trói hơn nhiều.

Tiểu Vũ nói là họ đã huy động rất nhiều người, nhưng cuối cùng không ai có thể động đến y, chỉ có thể để y đứng như một bức tượng trước cổng.

Sau đó, khi xung quanh xảy ra biến động, mặt đất nứt ra, không ai còn quan tâm đến y nữa.

Đợi đến khi mọi thứ trở lại bình thường, khi y quay lại đội tuần tra thì trông như đã biến thành một người khác vậy.”

Bành Béo khe khẽ thở dài: “Thôi, không nhắc đến y nữa.”

Anh ta cúi đầu tiếp tục ăn mì.

Đến giờ ăn trưa, quán mì đông khách hơn, bà chủ quán cũng không còn thời gian tán gẫu, bận rộn tiếp đón khách hàng khác.

“Đến ăn mì à? Bành Khoan đang ở trong đó, anh có muốn ngồi chung bàn với cậu ấy không?”

Bà chủ quán đứng ở cửa, chào hỏi một người có khuôn mặt gầy gò.

Bành Béo nghe thấy tên mình, ngẩng đầu nhìn, thấy Kỳ Pháp mỉm cười gật đầu với bà chủ quán, rồi bước nhanh về phía mình.

“Tôi đoán chắc anh ta ở đây. Anh ta luôn nói với tôi là mì ở đây ngon, bà chủ quán lại xinh đẹp. Vì vậy mỗi lần không tìm thấy anh ta thì tôi đoán chắc chắn sẽ ở chỗ chị.”

Vài câu nói này của Kỳ Pháp khiến cả Bành Béo và bà chủ quán đều đỏ mặt.

“Ôi trời, sao anh ấy lại nói với anh những điều như vậy, thật ngại quá. Anh mau ngồi đi, muốn ăn gì, tôi sẽ nấu cho anh ngay.”

“Một tô mì bò nhé. À, tôi có thể mượn nhà vệ sinh một lát không, trước khi ăn tôi muốn rửa tay.”

Bà chủ quán cười, chỉ hướng cho Kỳ Pháp.

“Thói quen sạch sẽ là tốt. Nhà vệ sinh ở bên trong, anh đi thẳng là thấy.”

Bành Béo nhíu mày nhìn Kỳ Pháp bước vào nhà vệ sinh, lại nhìn y rửa tay, vừa lau khô bằng khăn giấy vừa bước về phía mình, trong lòng cảm thấy không thoải mái.

“Kỳ Pháp, hay là anh đánh tôi một trận đi. Hoặc anh bảo tôi cút đi. Anh nói một câu ‘cút đi’ tôi nghe thử xem. Anh như thế này, tôi thật sự không quen nha.”

Kỳ Pháp mỉm cười, nhẹ nhàng gõ lên đầu Bành Béo.

“Nói ngốc gì thế?”

Trong lúc nói, bà chủ quán đã mang đến một tô mì bò.

Mà tô mì bò này lại nhiều hơn hẳn một lớp thịt bò so với tô của Bành Béo.

Bành Béo trợn mắt nhìn bà chủ quán, rồi quay lại nhìn Kỳ Pháp, tức đến mức không nói nên lời.

“Đừng căng thẳng, bà chủ quán không thể thích tôi được đâu.” Kỳ Pháp cười, trêu đùa Bành Béo thêm một câu.

Khiến Bành Béo tức đến mức nói lắp.

“Anh... anh đang nói linh tinh gì thế?

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip