Chương 97 : [Trường Trung Học Trường Xuân] Vết máu không thể lau sạch
Mọi người chia nhau ra tìm kiếm trong tòa ký túc xá bỏ hoang.
Họ tìm rất kỹ, cũng rất nhanh.
Dù sao thì phần lớn những căn phòng ở đây đều đã được dọn sạch sẽ, muốn tìm một tấm thiệp chúc mừng cũng không phải là chuyện khó khăn gì.
Một tiếng đồng hồ sau, mọi người đã tìm kiếm xong ba tầng đầu tiên, nhưng vẫn không thấy bóng dáng tấm thiệp đâu.
Họ rời khỏi tòa nhà, quay trở lại bãi đất trống.
Lúc này, Nhạc Như đi trước Ninh Thu Thủy.
Dưới ánh sáng lờ mờ bên ngoài, Ninh Thu Thủy bỗng phát hiện trên cổ Nhạc Như hình như có thứ gì đó, giống như… một chấm đen.
Ninh Thu Thủy tiến lại gần hơn một chút.
Cho dù ánh sáng có lờ mờ thì hắn cũng nhìn rõ ràng rồi.
Chấm đen đó… là một giọt máu.
Nhìn thấy cảnh tượng này, Ninh Thu Thủy bỗng cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Tại sao trên cổ Nhạc Như lại có máu?
Hắn chậm rãi ngẩng đầu lên.
May quá.
Trên đỉnh đầu không xuất hiện thứ gì đáng sợ.
Ninh Thu Thủy lại nhìn dọc theo trần nhà về phía sau, không có khuôn mặt người kỳ quái, cũng không có dấu chân máu nào, trần nhà phía trên đầu bọn họ rất sạch sẽ.
“Sao thế, anh Thu Thủy?”
Nhạc Như nhận ra tiếng bước chân luôn đi theo sau mình bỗng dừng lại, liền quay đầu lại hỏi Ninh Thu Thủy đang ngẩn người nhìn trần nhà.
Ninh Thu Thủy lắc đầu, bình tĩnh nói với Nhạc Như:
“Sau gáy cô có thứ gì đó.”
Nghe vậy, sắc mặt Nhạc Như lập tức thay đổi.
Cô ta có chút luống cuống, đưa tay lên sờ nhẹ vào cổ mình, sau đó đưa ra trước mặt nhìn thử.
Thế mà lại là… máu!
“Sao, sao lại có máu?”
“Sau gáy tôi không có vết thương mà…Tôi cũng không thấy đau!”
“Máu ở đâu ra thế này?”
Nhìn Nhạc Như luống cuống lẩm bẩm, Ninh Thu Thủy lấy từ trong người ra một gói khăn giấy ướt, thử lau giọt máu trên cổ cô ta.
Nhưng rất nhanh, Ninh Thu Thủy đã phát hiện ra một điều đáng sợ –
Vị trí giọt máu trên cổ Nhạc Như, luôn có một chút dấu vết… không thể lau sạch.
“Anh Thu Thủy, sao, sao thế? Anh lại phát hiện ra gì nữa sao?”
Lúc này Nhạc Như đã có chút luống cuống rồi, nhìn thấy biểu cảm của Ninh Thu Thủy có chút kỳ lạ, trong lòng cô ta lập tức dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Ninh Thu Thủy không nói gì, chỉ nhíu mày, sau đó đột nhiên xoay người, quay lưng về phía Nhạc Như nói:
“Cô xem thử trên cổ của tôi có máu không?”
Nhạc Như vội vàng ghé sát lại.
Cổ của Ninh Thu Thủy rất sạch sẽ, không có gì cả.
Nhạc Như đưa tay sờ lên đó, kinh hãi nói:
“Là, là máu!”
“Anh Thu Thủy… Trên cổ anh cũng có!”
Ninh Thu Thủy quay đầu lại nhìn, khẽ nheo mắt.
Vừa rồi hắn đã cảm nhận rất rõ ràng, ngón tay Nhạc Như chạm vào cổ hắn… ẩm ướt.
Người phụ nữ này vì sợ hãi, thế mà lại bôi giọt máu đó lên cổ hắn!
Trong nháy mắt, trong đầu hắn đã hiện lên rất nhiều cách giết chết Nhạc Như, nhưng những cách này… đều phải trả giá.
Bạch Tiêu Tiêu đã từng rất nghiêm túc nói với hắn, trong thế giới sau Huyết môn, tuyệt đối không được trực tiếp giết chết “kẻ lữ hành” cùng bước vào Huyết môn.
Nếu không, đối phương nhất định sẽ hóa thành lệ quỷ quay lại báo thù!
Nghĩ đến đây, Ninh Thu Thủy lập tức gạt bỏ hết những suy nghĩ đó.
Hắn rút một tờ khăn giấy ướt, đưa cho Nhạc Như, nói:
“Lau giúp tôi xem.”
Nhạc Như vừa làm chuyện xấu, tim đập thình thịch, sợ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền