ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Quyền Lực Đỉnh Phong, Siêu Cấp Công Chức book cover

[Dịch] Quyền Lực Đỉnh Phong, Siêu Cấp Công Chức

Đường Đường Lục Công Tử

416

Chương

74,843

Lượt đọc

Giới thiệu truyện

Quan giai thập phẩm, một bước một tầng, tầng tầng chồng chất như bậc thang dựng thẳng lên trời xanh. Ở đời trước, hắn chỉ là một nhân viên quèn vô danh giữa biển người mênh mông, bốn mươi năm cắm cúi làm việc, cần mẫn như trâu ngựa, nhưng đổi lại chỉ là sự thờ ơ, lợi dụng và đùn đẩy trách nhiệm. Khi có chuyện, hắn bị đẩy ra làm kẻ gánh tội; khi có công, tên tuổi người khác được ghi lên. Cả đời cẩn trọng, nhẫn nhịn, đến lúc mái tóc đã điểm sương, lưng còng chân mỏi, sắp sửa về hưu, hắn mới được ban cho một chức “chủ nhiệm” hữu danh vô thực, như một sự an ủi muộn màng đầy chua xót.

Rồi một ngày, vận mệnh xoay vần. Khi mở mắt ra lần nữa, hắn phát hiện mình đã quay về quá khứ, trở lại thời tuổi trẻ còn tràn đầy nhiệt huyết, khi mọi con đường phía trước vẫn chưa bị khóa chặt. Ký ức của bốn mươi năm thăng trầm vẫn còn nguyên vẹn trong đầu, từng bài học đẫm mồ hôi và cả máu, từng cạm bẫy nơi quan trường, từng vòng xoáy lợi ích đan xen chằng chịt. Lần này, hắn hiểu rõ hơn ai hết: chỉ cần đi sai một bước, sẽ rơi xuống vực sâu không đáy; nhưng nếu nắm đúng thời thế, mượn được gió đông, thì một bước có thể vượt qua mấy tầng.

Sống lại một đời, hắn thề với chính mình: nhất định phải lên như diều gặp gió, mượn thế trời cao mà bay thẳng chín tầng mây. Không còn cam chịu làm kẻ lót đường cho người khác, không còn cúi đầu trước những quy tắc ngầm bẩn thỉu. Hắn sẽ leo từng bậc quan giai, vững chắc mà kiên định, lấy năng lực và thành tích làm bàn đạp, lấy tầm nhìn vượt thời đại làm vũ khí, khiến những kẻ từng coi thường hắn chỉ có thể ngẩng đầu nhìn theo.

Sống lại một đời, hắn cũng nhất định phải đuổi theo bước chân của thủy triều kinh tế. Hắn biết rõ đâu là thời điểm cải cách then chốt, ngành nghề nào sẽ quật khởi, xu hướng nào sẽ thay đổi cục diện xã hội. Khi người khác còn do dự quan sát, hắn đã sớm bố trí; khi người khác còn tranh cãi đúng sai, hắn đã hành động. Lợi dụng chính sách, dẫn dắt đầu tư, thúc đẩy phát triển địa phương, để bánh xe kinh tế lăn nhanh hơn, vững hơn, không chỉ vì thành tích trên giấy, mà vì tương lai lâu dài.

Nhưng sâu trong lòng, điều hắn không bao giờ quên chính là bài học cay đắng của kiếp trước: làm quan không phải để hưởng thụ, mà là để gánh trách nhiệm. Sống lại một đời, hắn nhất định phải làm việc thực cho lão bách tính. Đường phải được sửa, trường phải được xây, người nghèo phải có cơ hội đổi đời, người yếu thế phải có chỗ dựa. Những con số khô khan trong báo cáo, với hắn, đều là sinh kế của từng gia đình, là mồ hôi và hy vọng của vô số con người bình thường.

Quan trường hiểm ác, lòng người khó đoán, con đường phía trước chắc chắn không bằng phẳng. Nhưng lần này, hắn đã có kinh nghiệm của cả một đời để làm la bàn, có quyết tâm không thể lay chuyển để làm gốc rễ. Quan giai thập phẩm, một bước một tầng—mỗi bước đi đều in dấu thời đại, mỗi tầng cao đều gánh vác trách nhiệm. Đây không chỉ là con đường thăng tiến của riêng hắn, mà là một cuộc nghịch thiên cải mệnh, viết lại số phận, cũng là hành trình dùng quyền lực để đổi lấy cuộc sống tốt đẹp hơn cho muôn dân.

no-le-bong-toi-free