Chương 81: Biến mất (2)
Chương 81: Biến mất (2)
Tranh thủ thời gian nghỉ ngơi, các binh sĩ bắt đầu nấu cơm ăn.
Nửa canh giờ sau, ba người Vương Ngũ bình an trở về.
"Cuối cùng cũng vê rồi."
Thịnh Hoài An lo lắng trong lòng, lúc này mới thả lỏng.
“Ta phúc lớn mạng lớn, tạm thời chưa chết được.
" Vương Ngũ cười toe toét.
"
Tình huống thế nào, Vương Ngũ huynh đệ?” Đường Vân Sơn lên tiếng hỏi trước.
Đám người cũng nhìn Vương Ngũ, chờ tin tức Vương Ngũ mang vê. Vương Ngũ sắc mặt ngưng trọng:
"Phía sau chúng ta, có bốn nghìn thiết ky tỉnh nhuệ của Hung Nô, cách chúng ta khoảng ba mươi dặm."
Nghe xong lời Vương Ngũ, sắc mặt mọi người ngưng trọng, bốn nghìn thiết ky tỉnh nhuệ.
Bọn họ chỉ có hơn chín trăm người, đối đầu không có phần thắng.
Trừ khi hiện tại Thịnh Hoài An đột phá Tiên Thiên cảnh, một người địch nghìn quân.
Đây là chênh lệch về số lượng và thực lực.
"Chúng ta phải làm sao để thoát khỏi sự truy kích của đám ky binh Hung Nô này?!"
Hồ Binh trâm giọng nói.
"Nếu có thể làm cho dấu chân ngựa biến mất, thì ky binh Hung Nô sẽ không thể tìm thấy tung tích của chúng ta, như vậy có thể dễ dàng thoát khỏi sự truy kích của ky binh Hung Nô."
Hải Đại Hà đột nhiên lên tiếng.
"Ngươi nói nhảm sao, xóa đi dấu chân ngựa, tự nhiên là khiến ky binh Hung Nô không thể truy đuổi tung tích của chúng ta, nhưng mấu chốt là làm thế nào mới có thể làm cho dấu chân ngựa biến mất."
Đường Vân Sơn tức giận nói.
"Nếu ta có thể nghĩ ra, đã sớm nói ra rồi."
Hải Đại Hà liếc mắt khinh khinh nhìn Đường Vân Sơn. Cuộc đấu võ mồm của hai người nhắc nhở Thịnh Hoài An, đúng rồi, khiến dấu chân ngựa biến mất, chẳng phải có thể làm ky binh Hung Nô mất đi mục tiêu truy đuổi hay sao?
"Trong số chiến lợi phẩm chúng ta thu được, có da thuộc hay vải vóc gì không?” Thịnh Hoài An lên tiếng hỏi.
"
Thịnh binh úy, ngươi cần da thuộc làm gì?
" Quách Hiếu Bình thắc mắc.
Mọi người đều không hiểu tại sao Thịnh Hoài An đột nhiên lại cần da thuộc.
"
Ta có việc cân dùng, có thì mau mau mang tới đây.” Đường Vân Sơn gãi gãi mái tóc có phần rối bù lên tiếng:
"Binh úy, chiến lợi phẩm chúng ta mang theo đều là lương thực, vũ khí, không có da thuộc."
Thịnh Hoài An nhìn Đường Vân Sơn, cơn gió nhẹ thổi qua làm bay chiến bào trên người Đường Vân Sơn.
Đường Vân Sơn thấy Thịnh Hoài An nhìn mình chằm chằm không chớp mắt, nhìn đến mức hắn nổi da gà.
"Binh... binh úy đại nhân, ta... ta không phạm phải sai lầm gì chứ."
Hắn không nhịn được nuốt nước miếng.
"Cởi y phục của ngươi ra."
"nHảp?"
Đường Vân Sơn ngây ngốc, đây vẫn còn là ban ngày mà.
Không đúng, hắn không có sở thích long dương.
Mọi người cũng ngạc nhiên nhìn Thịnh Hoài An.
"Vậy, vậy, binh úy đại nhân, ta... ta không có sở thích đó."
Đường Vân Sơn sợ đến run rẩy.
"Ngươi muốn chết à? Ta nói cởi chiến bào ra."
Thịnh Hoài An mặt đầy hắc tuyến.
"Ồ ồ, cần chiến bào à, làm ta sợ muốn chết."
Đường Vân Sơn bị dọa sợ chết khiếp.
Nếu Thịnh Hoài An dùng sức, hắn sợ rằng sẽ không giữ được danh tiết, may mà Thịnh Hoài An không có ý đó.
Đường Vân Sơn nhanh chóng cởi chiến bào đưa cho Thịnh Hoài An.
"Ngươi cần chiến bào này làm gì?"
Vương Ngũ và những người khác gãi đầu, không biết Thịnh Hoài An cần chiến bào của Đường Vân Sơn làm gì.
"Ta có việc cần dùng!"
Thịnh Hoài An không giải thích, mà chia chiến bào thành
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền