ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 459: D

Tô Hàm trầm giọng:

"Tôi chưa từng nghĩ sẽ giết bà."

Giáo sư Thôi lại cười:

"Tôi biết, nếu cô muốn giết tôi, thì đã sớm ra tay không chút lưu tình như giết Vu Nương Nương rồi. Cô muốn 'chiêu hàng' tôi, để tôi đứng về phía cô, nếu là tôi trước đây... Tôi sẽ tức giận phản kháng, nhưng bây giờ tôi mệt mỏi rồi, mệt mỏi đến mức không còn tìm thấy sức lực để sống nữa."

Bà ta vỗ vỗ ngực mình, nghiêng đầu,

"Bên trong không còn tiếng tim đập nữa, tôi không còn là người sống nữa, bây giờ tôi có thể tỉnh táo phân tích với cô nhiều như vậy, không có nghĩa là sau này tôi còn có thể tiếp tục tỉnh táo. Tôi muốn chết trong tỉnh táo, cũng không muốn bị điều khiển mà sống mãi. Cô có thể đồng ý với tôi không?"

"... Được."

"Cảm ơn."

"Bà không hối hận?"

Tô Hàm hỏi.

"Không hối hận."

"Được." Tô Hàm đáp.

Tô Hàm rút dao ra, giáo sư Thôi mấp máy môi, nhắm mắt lại, khẽ nói:

"Cô cứ trực tiếp chặt đầu tôi xuống đi."

Giáo sư Thôi cứ tưởng một dao này giáng xuống thì mình sẽ lập tức đầu lìa khỏi cổ, nhưng rất nhanh sau đó bà ta liền cảm thấy lưỡi dao kia đâm thẳng vào đỉnh đầu mình, nó đi dọc theo đúng vị trí mà bà ta đã tự đâm trước đó. Bà ta mở mắt ra, khó hiểu nhìn Tô Hàm.

"Giáo sư Thôi, tạm biệt."

Tô Hàm nhẹ nhàng nói lời từ biệt với bà ta, tay dùng sức.

Cảm nhận được điều gì đó, trong mắt giáo sư Thôi hiện lên ý cười, khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời, bà ta cứ nhìn Tô Hàm như vậy, nhìn vật thí nghiệm hoàn mỹ mà bà ta hằng mơ ước có được, giống như đang nhìn một giấc mơ đẹp đẽ mà mình hướng tới, cho đến khi thần thái trong đồng tử hoàn toàn tiêu tan. Bà ta nhắm mắt xuôi tay với nụ cười trên môi.

Bịch.

Giáo sư Thôi ngã xuống đất, không còn động đậy nữa.

Rút dao ra, Tô Hàm tùy ý lau lau rồi tra vào vỏ dao sau lưng, mở cửa, Bạch Đông đang đợi cô ở cửa.

"Giúp tôi một việc, thiêu xác bà ta đi."

Tô Hàm nói.

Lần này, Tô Hàm tận mắt nhìn xác của giáo sư Thôi bị thiêu thành tro bụi. Trong lúc ngọn lửa bùng lên dữ dội, giáo sư Thôi dường như vẫn còn thì thầm:

"Nhưng tôi không tin thần! Khoa học mới là chân lý duy nhất! Tô Nguyên là vị thần do tôi tạo ra, thần không phải là không thể lay chuyển, Tô Hàm, cô phải đánh bại nó, thần gì chứ, đó là thứ quỷ quái gì! Lòng người là không thể điều khiển, tôi tuyệt đối sẽ không để nó toại nguyện! Giết tôi đi! Nó muốn tôi làm sứ giả tạo thần, tôi sẽ không để nó được như ý! Cuộc đời này của tôi đã sống đủ rồi, tôi không chết được đâu, cô cứ thiêu tôi thành tro bụi đi! Nếu cô không ngại phiền phức, thì rắc tro cốt của tôi xuống chân núi nghĩa trang của khu an toàn Thiên Dương của các người, tôi sẽ ở đó chuộc tội cho những người đã chết vì thí nghiệm chưa hoàn thiện, nhưng tôi sẽ không hối hận, phát hiện của tôi, thành quả nghiên cứu của tôi đã thúc đẩy xã hội loài người tiến lên một bước lớn, khiến loài người có lợi thế hơn trong cuộc chiến đấu với lũ thây ma không ngừng tiến hóa, tôi chưa bao giờ hối hận."

Nói không hối hận nhưng trong đôi mắt đỏ ngầu của giáo sư Thôi lại ánh lên tia nước.

"Tiểu Hàm, có phải em không vui không?"

Bạch Đông là người nhạy cảm nhất với sự thay đổi cảm xúc của Tô Hàm, hỏi han.

"Phải, tôi căm ghét một thứ, hận thấu tận xương tủy, anh

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip