Chương 464: D
"Tôi có thể."
Hạ Vĩ Thông tạm biệt rồi rời đi.
"Bắt đầu lại từ đầu thôi mà, anh nhất định sẽ giúp em gây dựng lại đội ngũ mới."
Anh ta nói với Tô Nguyên như vậy, khiến Tô Nguyên cảm động đến đỏ hoe cả mắt. Hạ Vĩ Thông xứng đáng là bạn đồng hành của nữ chính trong tiểu thuyết, anh ta có tính cách và năng lực mà một nhân vật nam chính nên có.
"Cảm ơn anh, anh Vĩ Thông. Nhân tiện, dạo này anh có gặp chị gái em không?"
"Anh có hỏi thăm, cô ấy ở Mẫu Đơn Viên, nhưng cô ấy không đồng ý gặp anh."
Hạ Vĩ Thông thấp giọng nói:
"Lần trước gặp mặt cô ấy rất không thân thiện. Anh lo rằng cô ấy sẽ cản trở em."
Tô Nguyên hốc mắt đỏ lên:
"Anh Vĩ Thông, em và chị gái có chút hiểu lầm, em muốn tìm cơ hội nói chuyện với chị ấy một chút, em đã nghĩ rõ ràng, cha và anh trai em đều đã chết, mẹ bây giờ nửa chết nửa sống... Em muốn chị gái buông bỏ hận thù trong quá khứ, đến gặp mẹ lần cuối, để bà ấy không phải ra đi trong tiếc nuối."
"Tiểu Nguyên đừng lo lắng, sức khỏe của dì đã tốt hơn nhiều rồi, ba tháng nay anh vẫn luôn theo dõi, mỗi ngày đều hỏi thăm, dì ở trong phòng thí nghiệm vẫn ổn, có lẽ ở đây sẽ có cách làm giảm bớt triệu chứng của dì. Nhưng mà anh không gặp được dì, em thì có thể."
"Thôi, bây giờ gặp bà ấy cũng chỉ thêm đau lòng, em muốn gặp chị gái trước."
Đối mặt với ánh mắt mong đợi của Tô Nguyên, Hạ Vĩ Thông âm thầm nghiến răng nghiến lợi, nhưng trên mặt lại lộ ra vẻ đau lòng:
"Việc này anh sẽ xử lý. Em vừa đi làm nhiệm vụ về, nghỉ ngơi trước đi."
"Thật sự có thể sao? Anh Vĩ Thông, vất vả cho anh rồi."
"Không vất vả, chỉ cần em vui vẻ, anh cái gì cũng có thể làm."
Hai người ôm nhau, Tô Nguyên vẻ mặt vừa cảm động vừa vui mừng, Hạ Vĩ Thông nhắm mắt lại, trên trán nổi gân xanh.
Ba tháng sau, Tô Nguyên dẫn theo đội người cá thức tỉnh trải qua muôn vàn khó khăn gian khổ, cùng quân đội giành lại một khu công nghiệp, vận chuyển toàn bộ thiết bị về. Nhiệm vụ hoàn thành xuất sắc, chứng minh quyết tâm và thành ý của Tô Nguyên khi đầu quân cho khu an toàn Thiên Dương. Tề tướng quân quả nhiên rất hài lòng, hết lời khen ngợi. Nơi họ ở là một khu vực nhỏ tên là Tử Đằng Viên, nằm ở phía bên kia doanh trại. Tô Nguyên khá hài lòng với môi trường ở đây, sau khi trở về đã nghỉ ngơi thoải mái mấy ngày.
Nhưng Hạ Vĩ Thông hoàn toàn không gặp được Tô Hàm. Cùng lúc ấy, Tô Hàm nhận nhiệm vụ khẩn cấp, bay ra ngoài. Lúc Tô Hàm trở về, đã là hơn một tháng sau, cô vừa bước vào Mẫu Đơn Viên, bảo mẫu đã bận rộn vây quanh cô, cô xua tay nói:
"Không cần đâu, dì có thể đi nghỉ ngơi trước, tôi tự làm được."
"Sao có thể để cô tự làm được! Cháu trai tôi đã nói rồi, cô là anh hùng của Thiên Dương, cô bảo vệ Thiên Dương, chúng tôi tuy không làm được gì khác, nhưng chăm sóc cô lúc ở nhà là điều nên làm. Nào, tôi cởi áo khoác giúp cô, nước tắm đã chuẩn bị xong rồi, cô đi tắm đi!"
Tắm rửa xong đi ra, chào đón Tô Hàm là một bàn đầy đồ ăn ngon, cô bảo Bạch Đông sang nhà bên cạnh xem có ai ở đó không, mời qua cùng ăn cơm.
Đám người Loan Chiêu Nghi đều đang ở đó, thế là mọi người cùng nhau dùng bữa, trong lúc ăn uống, bọn họ kể cho Tô Hàm nghe
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền