Chương 55:
"Anh nhất quyết muốn em nói rõ ràng sao?"
Tô Hàm mỉm cười:
"Em thì không sao, nếu anh muốn nghe thì em có thể nói cho anh nghe."
"Tiểu Hàm, giữa chúng ta chắc chắn có hiểu lầm, chúng ta cũng rất khó khăn mới đi được đến ngày hôm nay, có hiểu lầm thì nói ra, đừng tùy tiện nói lời chia tay."
Hạ Vĩ Thông cầu xin.
Cô liếc nhìn phía sau, Tô Thiên Bảo giật mình vội vàng bỏ chạy. Xác định Tô Thiên Bảo sẽ không nghe thấy, Tô Hàm mới nhẹ nhàng thốt ra hai chữ.
"Tô Nguyên."
Nếu là người không có tật giật mình, có lẽ sẽ thấy không đầu không đuôi nhưng khi cô nói ra cái tên này, sắc mặt Hạ Vĩ Thông đột nhiên đại biến.
Hạ Vĩ Thông tái mặt, môi run run, không thốt nên lời, anh ta kinh ngạc nhìn Tô Hàm, như thể nhìn thấy một con quái vật.
Người phụ nữ sắc sảo, lạnh lùng và vô tình này, có thực sự là Tô Hàm không?
"Xem này, trong lòng anh cũng biết rõ mà."
Tô Hàm nhìn anh ta bằng ánh mắt đầy chế giễu:
"Anh thích em gái tôi từ khi nào. Sau khi thích em gái tôi, anh lại thản nhiên nhận sự trả giá của tôi, đối xử với tôi ân cần chu đáo, là anh thích tôi hơn, hay ngay từ đầu đã lợi dụng tôi? Sau khi tốt nghiệp, anh có thực sự sẽ kết hôn với tôi không?"
Từng câu hỏi dồn dập tấn công Hạ Vĩ Thông không kịp trở tay, những suy nghĩ thầm kín nhất trong sâu thẳm trái tim anh ta bị từng câu lật mở, phơi bày dưới ánh nắng mặt trời, khiến anh ta vô cùng xấu hổ.
"Là anh muốn tôi nói thật, nói thật rồi anh lại bày ra cái bộ dạng này. Được rồi, chúng ta chấm dứt ở đây, chuyện cũ tôi sẽ không truy cứu nữa, sau này cũng không cần liên lạc nữa, anh về đi! Tôi còn bận, không rảnh tiếp anh."
Hạ Vĩ Thông bồn chồn rời đi.
Sau đó, Tô Hàm tiếp tục tập luyện. Cùng lúc ấy, Tô Thiên Bảo nghe trộm được cuộc nói chuyện của họ, liền kể lại cho Vương Nguyệt Nga và Tô Vệ Quốc. Vương Nguyệt Nga vui mừng nói:
"Chia tay là đúng! Nhà họ Hạ có gì tốt, mẹ của Vĩ Thông không phải thứ tốt đẹp gì, mấy năm trước Tiểu Hàm yêu Vĩ Thông, bà ta không nói một lời, tôi không tin bà ta không biết hai đứa nhỏ yêu nhau, quần áo trên người Vĩ Thông, không phải bà ta mua thì còn có thể là Vĩ Thông ăn trộm cướp giật được sao? Đều là tiền lương của Tiểu Hàm cả! Kết quả là năm sau Vĩ Thông sắp tốt nghiệp rồi, lại nói không đồng ý, tưởng tôi không biết bà ta tính toán gì sao! Bây giờ lại nói đồng ý, chắc chắn là thấy Tiểu Hàm khỏe mạnh rồi, bà ta bị thương không nhúc nhích được, muốn sai khiến Tiểu Hàm hầu hạ bà ta, nằm mơ đi!"
Tô Vệ Quốc kinh ngạc:
"Bà ta bị thương sao? Sao bà biết, còn nữa, Tiểu Hàm đưa tiền lương cho Vĩ Thông sao? Sao tôi không biết!"
"Tôi biết từ lâu rồi, có gì đâu."
Vương Nguyệt Nga xua tay bảo chồng con tránh ra đừng cản đường, bà phải đi phơi chăn.
Với Tô Hàm, chia tay là một lời tạm biệt với quá khứ, cô không quá đau buồn. Đến khi chiều mát hơn, cô lại mang theo vũ khí và rìu chặt củi ra ngoài. Tô Vệ Quốc nói:
"Nhà còn nhiều lắm, không cần đâu."
Cô liền nói muốn rèn luyện sức tay, còn kéo cả Tô Thiên Bảo đi cùng.
Trên bãi đất trống sau núi chất đống năm xác chết, một vài xác khác có vẻ đã được người nhà chôn cất tại chỗ. Cô dẫn theo Tô Thiên Bảo đang rụt rè đi sâu hơn vào trong,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền