ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 67:

Nếu như trước mạt thế, thậm chí là vào thời kỳ đầu mạt thế, những thứ này cũng không được coi là quá giá trị nhưng Tô Hàm đoán rằng, mạt thế đã trôi qua hơn một tháng, điện vẫn chưa được khôi phục, cô không tin là họ vẫn còn thịt tươi để ăn.

Mấy món thịt xông khói lạp xưởng này tuy không phải là thịt tươi nhưng dù sao cũng là do nhà nông tự làm, không phải cùng một đẳng cấp với mấy món thịt xông khói trong siêu thị.

Tô Hàm mở lời,

"Như tôi đã nói lúc nãy, thuốc không thể thay cơm nhưng gạo và thịt thì có thể cứu mạng. Tôi cần không nhiều loại, chỉ là số lượng hơi nhiều, nếu các người thấy mười cân gạo và mấy món thịt xông khói này không đủ, vậy thì tôi không đổi nữa. Đợi đến khi các người chết đói hết, tôi quay lại lấy thuốc cũng vậy thôi."

"Con đĩ thối kia-"

Gã đàn ông cơ bắp cau mày giơ nắm đấm lên nhưng bị thanh niên kéo lại.

Tô Hàm rút con dao buộc ở thắt lưng ra, bình tĩnh nhìn gã đàn ông cơ bắp:

"Anh chắc là muốn đánh nhau với tôi trong cái gác xép chật hẹp này, giữa đám đông thế này không? Nói thật là tôi không biết đánh nhau, chỉ giết được mấy con thây ma thôi, chặt đầu là sở trường của tôi."

Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào con dao của cô, con dao chặt xương có mấy vết lõm trên lưỡi dao, còn có cả vết gỉ sắt đỏ, không biết phải chặt bao nhiêu thây ma mới để lại được những vết như thế này trên lưỡi dao.

Nếu bị con dao này cứa vào người, dù chỉ một vết, liệu có bị nhiễm vi-rút thây ma không?

Có, chắc chắn là có.

Thanh niên thở gấp. Anh ta từng thấy người ta đánh nhau để cướp đồ, vũ khí của hai bên cứa vào người nhau, sau đó cả hai người đều chậm chạp, mắt đỏ ngầu, da nổi những đường vân đen, chỉ mười phút sau, thế mà lại biến thành thây ma ngay trước mắt, tốc độ không khác gì bị thây ma cắn rồi biến dị.

Anh ta rùng mình, khiến Tô Hàm liếc nhìn anh ta thêm một cái. Tô Hàm nhận ra anh ta, đây là ông chủ nhỏ của hiệu thuốc, cô nhìn anh ta:

"Ý của ông chủ Trần thế nào, không đổi thì tôi đi đây."

"Cô quen tôi à?"

"Tôi từng đến đây mua thuốc mấy lần."

Ông chủ Trần thở phào nhẹ nhõm, kéo gã đàn ông cơ bắp ra sau:

"Lão Kim, bình tĩnh nào."

Gã đàn ông cơ bắp buông nắm đấm, khoanh tay trước ngực, cảnh giác nhìn Tô Hàm.

"Đổi nhưng tôi muốn nhiều thức ăn hơn, thêm hai mươi cân gạo nữa! Thuốc đúng là không thể ăn no nhưng đối với những người cần thuốc thì thuốc là cứu mạng, nếu không thì dù có nhiều thức ăn đến mấy cũng không sống nổi. Cô đồng ý thì đổi, không thì đợi chúng tôi chết đói, trước khi chết chúng tôi cũng sẽ đốt sạch hiệu thuốc, để cô không lấy được gì hết."

"Được, hai mươi cân, vậy thì tôi còn phải lấy thêm mấy vỉ thuốc tránh thai và mấy hộp bao cao su nữa, được chứ."

Lúc đầu chỉ lấy mười cân gạo là để dành chỗ mặc cả, dự tính của Tô Hàm là năm mươi cân gạo cộng với mấy món thịt xông khói.

"Được!"

"Tôi còn muốn hỏi một câu nữa, các người có nhận được tin tức gì về cứu trợ từ bên ngoài không?"

"Cứu trợ ư? Lúc đầu thì có."

Ông chủ Trần nói: "Chúng tôi có máy thu thanh, lúc đầu có thu được tín hiệu cứu trợ, hình như là từ một quân khu nào đó phát ra nhưng xa chúng tôi quá, chúng tôi đành không đi. Sau đó thì không thu được tín hiệu cứu

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip