Chương 103:
Tô Ngọc Kiều đang cúi đầu kéo tay anh đeo đồng hồ đeo tay lên cổ tay anh, khen đồng hồ đeo tay đẹp, mắt chọn của cô thật tốt.
Đột nhiên bị anh kéo lên ôm vào trong ngực, cảm giác mất trọng lượng khiến Tô Ngọc Kiều theo phản xạ ôm chặt cổ anh.
"Làm gì thế, đồng hồ còn chưa đeo xong đâu?"
Tô Ngọc Kiều vuốt tóc ngắn của anh, hắng giọng hỏi.
Lục Kiêu vùi đầu thở dài trên vai cô, hồi lâu mới buông ra:
"Đẹp, đồ em chọn anh đều rất thích."
"Đúng vậy, ánh mắt của em rất tốt."
Tô Ngọc Kiều kiêu ngạo nói.
"Ừ, tốt nhất."
Lục Kiêu nhịn không được cười cười, cúi đầu xoa má cô.
Gió nhẹ nhàng thổi qua, căn phòng sáng ngời giống như bị thổi tắt nến, trong nháy mắt một mảnh đen kịt.
Bóng đêm mê người, đêm còn rất dài. ...
Sáng sớm, Tô Ngọc Kiều bị tiếng ồn ngoài cửa sổ đánh thức, không kiên nhẫn trở mình muốn ngủ tiếp.
Một đôi bàn tay to đưa tới che lỗ tai cho cô, làm tai cô yên tĩnh hơn không ít.
Lục Kiêu ghé sát vào trán cô, thấp giọng dỗ dành:
"Ngủ tiếp đi."
Tô Ngọc Kiều hài lòng nằm xuống, lại ngủ thiếp đi.
Hơn mười giờ, Tô Ngọc Kiều mới vừa ngáp vừa đi dép lê từ trên lầu đi xuống. Cô vừa đi vừa hỏi Dương Mẫn trong phòng khách:
"Mẹ, buổi sáng bên ngoài có chuyện gì thế?"
Có người vừa khóc vừa la, làm hại cô ngủ tiếp còn gặp ác mộng.
Dương Mẫn cầm lấy một quả táo gọt vỏ bổ miếng, cuối cùng bỏ vào trong bát, đẩy tới tay con gái mới không để ý lắm nói:
"Không có gì, ác nhân có ác báo. Nhà họ Mã bị tịch thu."
Tô Ngọc Kiều cắn quả táo nhíu mày, nhất thời tò mò hỏi:
"Ai tố cáo vậy?"
"Không có ai tố cáo hết, là người của cục cảnh sát dẫn đầu tới đây lục soát. Kết quả tìm được một đống tang vật ở nhà họ Mã. Nghe nói người nhà họ đều bị bắt đi thẩm vấn."
Tô Ngọc Kiều nheo mắt lại nở nụ cười, không biết là quả táo quá ngọt hay là trong lòng phấn khởi.
Đáng đời!
"Đúng rồi mẹ, ba có nói cho mẹ vụ cháy lần trước đã tra ra là ai phóng hỏa chưa?"
Mắng xong Tô Ngọc Kiều lại nhớ tới một chuyện nên nhắc lại.
"Ba con không nói nhưng mẹ đoán chắc là liên quan đến nhà họ Mã. Việc này là do chú Uông của con giám sát."
Tô Ngọc Kiều đảo mắt lại nghĩ tới gia đình tố cáo nhà họ Mã ở trong giấc mơ của cô, không biết lần này có phải họ viết báo cáo hay không.
Thím Lưu múc một chén cháo táo đỏ bưng tới cho Tô Ngọc Kiều vừa thở dài nói:
"Gần đây gia thuộc viện bên này xảy ra nhiều chuyện quá?"
Dương Mẫn cười cười nói:
"Người đang làm, trời đang nhìn, làm nhiều chuyện xấu sẽ gặp báo ứng thôi."
"Bà nói đúng. Như vậy chúng ta cũng hả giận."
Đến nay thím Lưu nhớ lại chuyện xảy ra lần trước mà trong lòng vẫn còn sợ hãi.
Bởi vì chuyện này, Tô Ngọc Kiều ăn điểm tâm xong liền dẫn Lục Kiêu đi dạo một vòng trong viện gia thuộc.
Như cô mong muốn, đi đến đâu cũng có thể nghe thấy có người đang mắng hai vợ chồng Mã Hồng Đào.
"Tiểu Đường, tôi không cảm thấy họ là người như vậy đâu?"
"Biết người biết mặt mà không biết lòng. Tang chứng vật chứng đều đã tìm ra còn ngụy biện cái gì."
"Thím Thu Hương đi chậm nên không nhìn thấy, rượu ngon thuốc lá tốt đều được đóng trong thùng gỗ lớn, cái này còn gọi là không tham sao? hừ, cướp đoạt đồ của dân, bọn họ đều bị bắt là đáng đời. Nghe nói bọn họ còn tranh xuất
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền