Chương 361:
Buổi tối Lục Kiêu về, biết chuyện này anh cũng bàn lại với mẹ vợ một lần nữa, cuối cùng quyết định, ban ngày anh không ở nhà thì Dương Mẫn và thím Lưu chăm sóc vợ, ban đêm chỉ cần một mình anh trông là được.
Thực ra làm như vậy Lục Kiêu còn thấy thoải mái hơn.
Bình thường Dương Mẫn chăm sóc Tô Ngọc Kiều và An An, Lục Kiêu đều tự mình bê giường gấp ra phòng khách nhưng ngủ lại càng không yên giấc.
Dưới sự chăm sóc tận tình của Dương Mẫn, Tô Ngọc Kiều đã thực sự ở cữ đủ hai tháng, cho đến cuối tháng sáu mới hoàn toàn được giải thoát.
"Em muốn ăn mì tương đen, sườn xào chua ngọt, còn cả cá kho tộ nữa, em phải bù lại những gì đã mất trước đó."
Tô Ngọc Kiều vừa hết ở cữ đã tuyên bố hùng hồn.
Thực ra cô muốn ăn cay hơn, càng cay càng tốt, đồ nhạt làm miệng cô gần như mất hết vị giác rồi.
Nhưng vì An An vẫn đang bú sữa mẹ nên cô chỉ có thể tiếp tục nhịn.
Dương Mẫn buồn cười nhìn cô con gái đã làm mẹ của hai đứa trẻ, thấy cô vẫn vô tư như hồi nhỏ, tâm trí vẫn chỉ nghĩ đến ăn uống vui chơi.
"Ăn đi, lát nữa bảo thím Lưu đi mua thêm hai cân thịt, cho con ăn cho đã."
Dương Mẫn chiều chuộng nói:
"Còn muốn ăn gì nữa, mẹ làm cho con. À đúng rồi, hai ngày nữa chúng ta đi chụp ảnh nhé, rửa ảnh xong cũng phải mất mấy ngày."
Tô Ngọc Kiều đồng ý, ra ngoài lại giục thím Lưu nhanh chóng đun thêm nước nóng cho cô, cô muốn tắm bồn, tẩy rửa sạch sẽ.
Sau khi hết ở cữ, vì có An An quấn lấy, Tô Ngọc Kiều cũng không thể đi ra ngoài, đành phải đợi đến thứ bảy, ngày Lục Kiêu nghỉ ngơi.
Cả nhà ngồi xe mua sắm của đơn vị cùng nhau vào thành phố chụp ảnh.
Vẫn là tiệm ảnh lần trước, ông chủ còn nhớ hai người, vợ chồng đều là trai tài gái sắc, chụp ảnh lên rất ăn ảnh, ôi chao nếu không phải họ không đồng ý, ông ấy thực sự muốn để ở tủ kính làm mẫu.
Lần này biết họ đến để chụp ảnh đầy tháng cho con, ông chủ tiệm ảnh phất tay một cái:
"Yên tâm đi, chụp xong tôi sẽ rửa trước cho các cô cậu, đảm bảo trong vòng bảy ngày là có thể lấy được."
Khi chụp ảnh, An An rất ngoan, không khóc cũng không quấy. Dương Mẫn bế cô bé, Tô Ngọc Kiều đứng cạnh thợ chụp ảnh, cô bé liền há miệng không răng cười toe toét nhìn về phía đó.
Cuối cùng lại chụp riêng cho cô bé vài tấm, Tô Ngọc Kiều bế cô bé chụp thêm hai tấm, cuối cùng thêm Lục Kiêu và Tiểu Bảo, cả nhà bốn người cũng chụp vài tấm ảnh gia đình.
Ra khỏi tiệm ảnh, Tô Ngọc Kiều nhớ lại lần trước cô đã đưa Tiểu Bảo đến đây và gặp phải kẻ buôn người nên vo thức siết chặt tay bế An An.
Lục Kiêu bảo vệ bên cạnh, vòng tay qua vai cô và nắm chặt. Tô Ngọc Kiều quay đầu lại cười với anh, lúc này cô mới thả lỏng.
Vài ngày sau, Lục Kiêu một mình vào thành phố lấy ảnh, tiện thể đặt vé tàu về cho Dương Mẫn và thím Lưu.
Sau khi lấy ảnh về, mấy người trong nhà đều xúm lại xem, ảnh đen trắng chụp cũng rất rõ nét, họ đã dặn ông chủ tiệm ảnh rửa ba bản tất cả các bức ảnh.
Họ giữ lại một bản, hai bản còn lại, một bản gửi về nhà Tô Ngọc Kiều, bản còn lại giao cho Dương Mẫn mang về rồi chuyển cho nhà họ Lục.
Xem xong ảnh, Dương Mẫn lại nhớ đến một chuyện khác, hỏi con rể:
"Vé tàu đã đặt chưa.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền