Chương 367:
Trồng hạt giống, cây con chôn xuống đất, cũng phải một thời gian nữa mới có thể thu hoạch, trong thời gian này gia đình vẫn phải mua rau về nấu cơm.
Tô Ngọc Kiều làm việc ở bộ phận mua sắm, tin tức nhanh hơn nhiều, cộng thêm việc bây giờ đã quen với các đồng chí lái xe thu mua nên có thể nhờ họ để dành rau cho cô ấy.
Mỗi sáng Tô Ngọc Kiều vẫn bế An An đi làm, trưa Tiểu Bảo tan học sẽ tự tìm đến cô sau đó cùng nhau đến căng tin ăn cơm, hoặc nhờ Mao Giai Mẫn giúp mang về ăn ở văn phòng.
Độ an toàn của quân đội thì khỏi phải bàn, Tiểu Bảo cũng thích chạy đến quân đội. Nếu không bị cấm thì Tiểu Bảo còn muốn theo ba đi huấn luyện.
Có lẽ vì là con trai nên từ nhỏ cậu nhóc đã thích súng ống, đại bác, nghe nói tiểu học quân đội lớp ban lớp năm còn tổ chức cho các em đi bắn súng, cũng coi như bồi dưỡng từ nhỏ.
Buổi tối trước khi tan làm, Tô Ngọc Kiều xách đồ ăn nhờ người mua cùng An An về nhà.
Vừa ra khỏi văn phòng đã thấy Lục Kiêu từ xa chạy đến, rõ ràng là vừa kết thúc huấn luyện.
Anh bế An An từ tay Tô Ngọc Kiều, hai vợ chồng cùng nhau về nhà.
Lục Kiêu cúi đầu hỏi cô:
"Hôm nay thế nào? Có mệt không?"
Tô Ngọc Kiều lắc đầu cười nói:
"Không mệt, An An ngoan thế anh còn không biết à, hơn nữa chị Lan Hương và Gia Mẫn còn giành nhau bế con cơ."
Cô đặt một chiếc giường nhỏ bên cạnh chỗ làm việc của mình cho An An, bình thường An An nằm ở đó cùng mẹ đi làm, Tô Ngọc Kiều bận một lúc lại bế con lên đi lại rồi lại đặt con xuống.
An An càng lớn càng đáng yêu, đôi mắt to tròn nhìn mà tan chảy cả lòng người, Mao Giai Mẫn thường gọi điện nói muốn trộm An An về nhà.
Trong văn phòng ngay cả một đối tượng cũng không có, Tôn Thành thỉnh thoảng đứng dậy hoạt động cũng sẽ đến trêu chọc An An, bây giờ cô bé đã trở thành quả hạnh phúc của văn phòng.
Về đến nhà, Lục Kiêu đi nấu cơm, Tô Ngọc Kiều bế An An đứng ở cửa bếp nói chuyện với anh.
Kể những chuyện thú vị xảy ra trong ngày, hoặc nói về chuyện của con, Lục Kiêu vừa nấu cơm vừa lặng lẽ lắng nghe.
Tiểu Bảo làm xong bài tập chạy đến quấn lấy mẹ đòi xem em gái, Tô Ngọc Kiều bế An An ngồi lên đùi để con trai chơi với em gái.
Bây giờ bàn tay nhỏ của An An đã rất có sức, nắm lấy ngón tay anh trai, theo cánh tay Tiểu Bảo mà vung vẩy.
Hai đứa nhỏ cũng không biết đang chơi trò gì, Tiểu Bảo kêu một tiếng thì An An đáp lại một tiếng, nhìn Tô Ngọc Kiều không tự chủ được mà cười.
"Ăn cơm thôi."
Lục Kiêu nấu cơm xong gọi một tiếng.
Tiểu Bảo chạy đến hôn lên mặt em gái hai cái, vui vẻ chạy đi rửa tay, sau đó giúp ba bưng bát đũa.
Tô Ngọc Kiều cười đứng dậy, ánh hoàng hôn chiều tà trên bầu trời phủ lên người cô một lớp ánh sáng dịu nhẹ. Lục Kiêu đi từ trong bếp đi ra, hai người nhìn nhau, Lục Kiêu cong môi đi đến bế con gái rồi nắm tay vợ cùng nhau vào nhà.
Những ngày tháng bình yên mà ấm áp luôn trôi qua rất nhanh, nhưng lại không khiến người ta cảm thấy nhàm chán.
Một buổi chiều giữa tháng bảy, Tống Trường Tinh vội vã chạy về nhà tìm Lục Kiêu giúp đỡ.
Trần Tiêu vỡ ối, anh Tống không thể một mình đưa cô ấy đến bệnh viện.
Lúc đó, Lục Kiêu đang ăn cơm với Tô Ngọc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền